Nanobreaker – Khi Walter Sullivan đua đòi làm Jetstream Sam

Henry Mason 22.05.2019

Joke tí thôi, cứ yên tâm là khi vào game bạn sẽ thấy sự khác biệt dù vẫn không thể phủ nhận là bằng một cách kì diệu nào đó, khi chơi game tôi cảm tưởng như mình hít cả tấn thứ từ MGR vậy ( mặc dù game ra trước khá lâu =))))

Tên: NanoBreaker
Phát Hành: KONAMI
Phát Triển: KONAMI
Hệ máy: PS2 ( sadly Độc quyền again )

Nanobreaker chắc hẳn đã từng là một trong những huyền thoại của Konami và là một nỗ lực để Konami triển khai một phong cách Hack’n Slash mới bên cạnh sự thành công của những phiên bản Castlevania khi đó. Nanobreaker đến từ chính Koji Iragashi – anh tài đã tham gia vào franchise Castlevania từ đầu những năm 9x và mang lại cho chúng ta Rondo Of Blood, Symphony Of The Night và các phiên bản Castlevania tiếp cho đến Harmony Of Despair. Và bạn biết gì nào, sau khi rời KONAMI ( Great Job Kuntnomey ), anh đầu quân cho Artplay và tiếp tục tham gia phát triển BloodStained – đứa con tinh thần và là kẻ kế thừa tiếp theo của Castlevania.

blank

Gameplay: Game thuộc phong cách Hack’n Slash truyền thống, với một hệ thống Combo tiêu chuẩn cho người chơi có thể khai phá trong quá trình chơi. Bạn sẽ cần có các loại Chip thu nhặt được trên đường đi, khám phá hay phá hòm để nâng cấp, lắp vào các phần và mở khóa các combo, biến đổi vũ khí thành nhiều món khác nhau như lưỡi hái, búa tạ, Rìu…

Mỗi Combo sẽ cho bạn các lợi thế nhất định, nhất là trong việc đánh số đông hoặc gây sát thương lớn. Điều này cho bạn cảm giác kích thích đó là khi bạn có thể lùng sục mọi ngõ ngách, mọi cung đường có thể nhằm thu thập các loại Chip cũng như khai phá. Bạn cũng không cần quá lo khi chẳng may bỏ lỡ mất chúng bởi vào những thời điểm nhất định nào đó bạn luôn có thể được backtrack một chút lại các địa danh cũ để mở những cửa hay những cung đường chưa đi được, tìm kiếm những gì bạn đã bỏ xót – tuy nhiên xin lưu ý là chỉ tùy từng thời điểm nhất định thôi. Mức độ bạo lực của game khá cao, chủ yếu đánh mạnh vào Blood’n Gore với điển hình là việc bạn triệt hạ các kẻ địch Orgamech và nhuốm đỏ cả không gian, một vùng màn hình.

Thậm chí bạn còn có cả một bịch thu thập đầy những Gallons máu như là một dạng thành tích… Độ khó chủ yếu nằm ở phần góc camera nhiều hơn là Combat và Platform, vì game không hoàn toàn có một cơ chế chỉnh góc camera hoàn hảo cho nên ở các cảnh Combat hay kể cả là Platform thì bạn phải tự chịu khó mà xoay xở =))) ( nó cho phép bạn chỉnh ngang dọc nhưng không nhiều và đôi khi vào một số tình huống thì góc Camera bị Lock và bạn không thể làm gì được với nó ). Không gian và bố cục cũng khá nhàm và thường thôi, nó không phải là điểm nhấn của gảm mấy cho lắm. Toàn bộ mọi yếu tố từ đỉnh nhất và loạn nhất sẽ đổ dồn vào các trận combat thừa sống thiếu chết.


Tin tôi đi, lúc đầu thì như những tựa game cơ bản thì mọi thứ đều khá là dễ dãi song càng về sau, tiết tấu combat sẽ càng ngày càng tăng dần lên, số lượng kẻ địch tăng lên, mạnh hơn và A.I bắt đầu tung những đòn hiểm hóc và phối hợp nhằm bòn rút HP của bạn. Hệ thống combo qua đó cũng sẽ đòi hỏi bạn phải lanh lợi một chút là khi biết phối hợp các đòn, các chiêu tùy từng tình huống mà chúng sẽ trở nên có ích trong combat, nó cho phép kiếm của bạn có thể chuyển hóa thành nhiều vũ khí khác nhau như Rìu với những đòn bổ mạnh, kiếm lớn để tung những nhát chém mạnh mẽ, búa có thể đập nát và dậm đất, giáo cho tầm đánh dài và lưỡi hái cho các đòn cắt xẻ hoàn hảo…

blank

Game là sự kết hợp của vô số các mechanic hack’n slash độc đáo từ những pha critical của Onimusha, đánh phản tia laze như Star Wars và một chút kiếm thuật của cả samurai lẫn ninja. Ngoài hệ thống combo ra thì hệ thống Skill ( Booster ) của nhân vật cũng khá là thú vị. Các skill đó có thể được kích hoạt và cho bạn các lợi thế ví dụ như tăng khả năng critical, tăng khả năng phản dam laze, shockwave cả khu vực rộng những kẻ địch đang đứng, triệu hồi những tinh cầu plasma chiến đấu cùng bạn hay kể cả là cho bạn một vòng bảo vệ để giúp combo của bạn không bị delay hoặc cancel chỉ vì vài đòn của kẻ địch.


Ngoài ra, nhắc đến cơ chế critical và Counter – Parry lazer của game cũng đã là những thứ rất thú vị để căn chỉnh và học – mặc dù trong game thì 2 cơ chế này có vẻ có hướng may mắn nhiều hơn thay vì cần đến kĩ thuật. Phải nói là về phần combat thì game làm khá tốt và chắc chắn giữ chúng ta có thể ngồi tập trung được lâu dài tuy nhiên điểm trừ chính là gameplay vẫn hơi ” nghèo nàn “. Bởi vì bạn hầu như sẽ chỉ tham gia vào combat triền miên, chém và chém hết tất cả hoặc chạy thẳng đến đích là hai lựa chọn của bạn ( bạn đơn cử là có thể speedrun chỉ để lấy chips và chỉ cần chiến đấu một số khúc bắt buộc còn lại có thể bỏ qua ).

Bạn có thể tạm coi việc tìm kiếm các con chips để nâng cấp combo các thứ khác là một dạng side mission hay việc vượt qua những platform-mechanic khó chày cối với cái góc camera đấm vào mặt bạn như là một dạng thử thách cần vượt qua song vẫn khó có thể phủ nhận là game vẫn cần có thêm cái gì đó để thêm phần thú vị, ví dụ như giải đố hay một vài mini game khác chẳng hạn ? Kể cả là việc cày cuốc một cái gì đó…

blank
Góc Camera như đã nói thì bóp bạn khá nhiều, có chỉnh cũng vẫn khó bởi nó gần như không cố định được chính giữa hay có một phím cụ thể, chức năng hoàn chỉnh để autolock camera về chính giữa cả, nó cũng không quá rộng rãi thoáng tầm nhìn như một số game đã hiểu ra vấn đề về sau này. Cái chắc chắn sẽ khiến bạn thấy ức chế đó là khi bạn ăn game over bôm bốp vào mặt không phải vì bạn không đủ khả năng xoay xở mà vì góc camera và movement đã đâm sau lưng bạn trước.

Cứ thử tưởng tượng khi bạn đang thực hiện một chuỗi combo xoáy vòng hoành tráng chẳng hạn, cái góc camera stick vào một chỗ nhưng che mất một khoảng bên cạnh sườn của bạn và kết quả là chỗ đấy thành điểm mù để một con quái đánh vào khiến combo của bạn bị cancel trước khi bạn kịp làm hết chiêu.

Cũng giống như trong platform, bạn có thể thề là mình đã nhảy đúng hướng nhưng cái camera lại đánh lừa góc nhìn của bạn và bạn nhảy lệch khỏi mục tiêu khoảng vài cm và lại rơi xuống mặt đất. Đừng hiểu lầm tôi, tôi có nói là nó tạo thêm thử thách và tăng cảm giác căng thẳng nếu như bạn định tìm kiếm một độ khó thế nhưng đối với những ai thiếu kiên nhẫn hoặc không quen chơi kiểu này thì cực kì chóng mặt, ức chế và rất dễ rage quit chỉ vì khâu bài trí và thiết kế góc camera này.

blank

BOSS battle chắc hẳn cũng trở thành một điểm sáng – tiết tấu thường khá nhanh và dồn dập, đòi hỏi bạn đôi khi phải tận dụng khả năng intelect của bản thân để đối phó với những con trùm bằng nhiều mánh khóe khác nhau, cũng như học cách khai phá điểm yếu của chúng, sử dụng các loại combo gây sát thương mạnh và khó bị cancel và dĩ nhiên là sử dụng booster hợp lý.

Điều khiến tất cả trở nên cực kì khó nhằn đó là Jake không giống các chiến binh bạn từng biết, anh ta có thể là 1 Cyborg mạnh mẽ thế nhưng những hạn chế trong tốc độ, sức bật cũng như việc triển khai combo có thể delay đôi khi, đòi hỏi bạn sẽ phải thao tác cực tốt. Game cũng ko có hệ thống consumables đâu, tức là bạn sẽ không thể hồi máu tự động và chắc chắn là nếu không có kẻ địch drop ra bộ hồi máu hay một nguồn máu để duy trì năng lượng cho hệ thống booster thì mọi thứ sẽ cực kì khó khăn, bạn sẽ phải đấu với thể trạng mà bạn hiện có và những con Boss có thể đưa HP của bạn về vài phần trăm rất nhanh chóng nếu ko cẩn thận. Đó là chưa kể rất rất nhiều thứ lằng nhằng khác cũng có thể gây hiểm họa cho bạn ngoài cái góc camera như đã nói.

Concept của game và với Koji Iragashi, người ta đã từng tin rằng đây là một tựa game có thể promote Konami ở phong cách Hack’n slash bên cạnh những phiên bản Castlevania vào thời điểm đó. Ý tưởng về phong cách Cyborg Miltitary có vẻ không hẳn là quá mới nhưng cũng thật sự khá là ấn tượng. Thanh kiếm của Jake là một thanh Plasma Sword thứ thiệt, nó sử dụng một nguồn năng lượng riêng biệt và có thể hấp thụ máu của những con Orgamech.

Nó có thể tự thay đổi, biến thiên thành nhiều loại vũ khí khác nhau – đa di năng và âm thanh của nó ” ùm ùm ”  (  các electron bị tách ra khỏi nguyên tử, và nếu nhiệt độ khá lớn, toàn bộ các nguyên tử bị ion hóa. ), khá thú vị – concept khá hay khi bạn từng thắc mắc tựa plasma sword huyền thoại trên Sega Dreamcast nếu như chuyển hóa thành dòng Hack’n slash thì sẽ ra sao. Những con Orgamech là những sinh vật kì dị sinh ra từ dị biến trong tế bào nano ẩn trong cơ thể con người – Bối cảnh game diễn ra trên một bán đảo gần thềm lục địa Mỹ nơi mà người ta sử dụng các tế bào Nano như một thông lệ thường ngày ( Để nhận dạng, để chữa bệnh, để thanh lọc, duy trì… ) Sự cố phát sinh là khi máy chủ kiểm soát các tế bào nano mất kiểm soát, dẫn đến việc các tế bào thay vì duy trì ổn định, đã tự tiến hành ” nhân bản “, chiếm lấy các tế bào trong cơ thể người và qua đó biến đổi, phân chia liên tục.

Chúng lấy các tế bào sắt ( iron ) trong máu người và sẽ cứ liên tục ” giảm phân ” ( self-replicating )cho đến khi không còn tế bào nguyên gốc nào của người nữa, cho đến khi chúng có thể hợp nhất hoàn chỉnh thành các cơ quan nội tạng, các bộ phận máy móc và thế là những con Orgamech ra đời. Chính phủ và quân đội bất lực, súng đạn không phải là giải pháp nữa ( bởi vì đám Orgamech có thể hấp thụ kim loại và cũng sử dụng chúng như nguồn tài nguyên nên vũ khí đối với chúng cũng chỉ là những mẩu nguyên liệu tái chế ).

Đơn vị Cyborg Military của quân đội sớm được triển khai và Jake – Biệt danh: The Genocide Hero ( Anh hùng diệt chủng ) được cử đến hòn đảo để khắc phục hậu quả và dẹp loan. Chết, chắc mở mồm hơi nhiều rồi – cho nên tôi cần dừng lại trước khi mình tiếp tục spoil… À và game cũng có hệ thống Unlockables đó nữa đấy cho nên có lẽ nếu như clear game rồi mà bạn vẫn hứng thú thì vẫn có thể thử tiếp và mở khóa vô số thứ điên rồ khác nhưng vì tôi hứa là không spoil nên các bạn sẽ phải tự đoán xem thôi

blank

Walter bỏ đạo của The Order trông đẹp trai hơn hẳn =)))

Đánh giá chung: ok ok đến đây thôi các bạn ạ, tôi suýt nữa lại lên cơn spoil hết sạch cả game rồi. Nanobreaker tuy chưa quá xuất xắc và cũng còn nhiều bất cập, nhưng đổi lại – ở thể loại hack’n slash thì hệ thống combat vẫn chứng tỏ được điều gì đó, độ khó, việc phối hợp Skill, Booster và Combo để tạo ra những trận chiến điên đảo nhất và chắc chắn xứng đáng với thời gian mà bạn có thể phải bỏ ra ít nhất là cho 1 lần clear game. Ít ra đây là thời điểm mà Konami thật sự care đến thế giới gaming trước khi bỏ sang Pachin… À mà thôi =))))

HenryMason AKA TranVietBach
As your service

blank
Henry Mason

Huyền thoại ★★

  Hiệp Sĩ

Silence is always beautiful, and a silent person is always more beautiful than one who talks

Tham gia viết bài
có nhuận bút!

Không cần là một người viết chuyên nghiệp, không cần văn trên 7 điểm. Tất cả những gì chúng tui cần là các bạn cứ thoải mái tâm sự về tựa game bạn yêu thích. Bài viết của bạn sẽ được đăng trên website với hơn 150.000 lượt xem mỗi tháng, và HSBT còn gửi nhuận bút cho các bạn nữa!