Trang 16
Quả Táo còn hơn cả một danh sách về những thứ xuất hiện trước chúng ta. Trong vòng xoáy lấp lánh khi nó hoạt động, ta đã thoáng thấy những gì sẽ xảy ra. Một điều không nên xảy ra. Mà có lẽ không phải vậy. Có lẽ nó chỉ đơn giản là một gợi ý. Làm sao để ta biết? Làm thế nào để ta chắc chắn?
Ta suy ngẫm về hậu quả của những ảo tượng này: chúng có phải là hình ảnh của những thứ sắp tới – hay đơn giản là tiềm năng của những gì có thể xảy ra. Chúng ta có thể ảnh hưởng đến kết quả không? Chúng ta có nên thử không? Và khi làm như vậy, chúng ta có thể đảm bảo đó là những gì chúng ta đã thấy?
Như mọi khi, ta bị giằng xé giữa hành động và không hành động, rằng một trong hai cái nào sẽ tạo ra khác biệt. Ta có nên cố gắng tạo ra khác biệt? Tuy thế, ta vẫn giữ cuốn nhật ký này. Liệu rằng hành động này có thể thay đổi – hoặc có thể đảm bảo – những gì ta đã thấy?
Trang 17
Trong tất cả những thứ ta đã chứng kiến, không có gì làm ta lo lắng hơn hình ảnh một cột trụ lửa cao đến nỗi dường như xuyên qua thiên đàng. Mặt đất ầm ầm và rung chuyển. Núi non chia đôi và nứt gãy. Những tòa tháp kim loại to lớn văng tung tóe, những người bên trong nằm ngổn ngang trên mặt đất. Một điệp khúc khủng khiếp đến nỗi đến giờ ta vẫn còn cảm thấy tiếng vang của n.
Sự điên rồ mà ta chứng kiến đấy là gì? Có phải họ không, tôi tự hỏi? Những Người Đến Trước… Đây có phải là nơi họ đã ra đi? Đi vào lửa? Đi vào khói bụi? Có lẽ sức mạnh hủy diệt này là những gì mà Hội Dòng Đền tìm kiếm. Rằng chúng có thể giữ nó trước chúng ta và thao túng. Vậy thì chúng ta sẽ có hy vọng gì, nếu chúng nắm trong tay thứ bóng tối như vậy – rằng chúng có thể hủy diệt cả thế giới.
Trang 18
Chúng ta có phải ẩn mình ẩn danh. Phải thinh lặng. Để định hình lịch sử trong bí mật. Nhưng một số huynh đệ không đồng ý. Họ tức giận, khăng khăng rằng thật sai lầm khi che giấu bản thân. Họ nói rằng việc đó làm chậm công việc của chúng ta. Nhưng họ không hiểu những rủi ro. Để lộ bản thân lúc này sẽ quá nguy hiểm. Ta sợ chúng ta sẽ bị gọi là những kẻ điên rồ và bị tấn công. Vậy nên ta lơ đi. Luôn luôn lơ đi. Nếu có một điều ta biết chắc chắn, đó là con người không học bằng cách nói. Thay vào đó họ học qua hình ảnh. Họ phải tự hiểu ra vấn đề. Nếu ta nói một người hãy tử tế, hãy khoan dung, hãy cởi mở – những từ này sẽ trôi dần và bị lãng quên trước khi chúng thực sự thay đổi người ấy. Sẽ thực là lãng phí. Và vì vậy chúng ta phải duy trì cách thức của chúng ta.
Trang 19
Thần thoại từng kể về bộ Lông Cừu Vàng. Liệu hai thứ này có liên quan tới nhau không?…
… Ta tiếp tục cải tiến quy trình luyện kim, để sản xuất một bộ giáp mà thế giới chưa từng biết đến…
… Nó sở hữu sức mạnh to lớn, nhưng nhẹ đến mức như không mang nó trên người…
… Ta vừa giữa ngạc nhiên vừa sợ hãi. Ở đây chúng ta đã tạo ra một thứ gì đó chắc chắn sẽ thay đổi bộ mặt chiến tranh, khiến những người mặc nó gần như bất khả chiến bại…
Có lẽ đây là một sai lầm khi tạo ra những thứ này. Ta nghĩ rằng tốt nhất nên xóa các công thức. Điều gì sẽ xảy đến khi nó rơi vào tay kẻ thù của chúng ta? Rủi ro quá lớn…
Trang 20
Ta đã nghiên cứu các tín ngưỡng ngoại giáo cổ xưa xuất hiện trước sự ám ảnh về kẻ sáng tạo duy nhất hay đấng sáng thế. Dường như chúng tập trung vào những thứ cơ bản đang hoạt động xung quanh chúng ta hơn là những quy tắc đạo đức bó buộc…
Mặt trời mọc vào buổi sáng và lặn vào buổi tối. Thủy triều xuống và lên. Cỏ mọc, khô héo, chết dần, rồi lại mọc lên từ mặt đất. Không khí trở nên ấm áp, sau đó lạnh đi và lặp lại. Một số nguồn năng lượng tiềm ẩn giữ cho chúng ta luôn ở trên mặt đất và kéo chúng ta trở lại khi chúng ta cố gắng rời khỏi nó.
Mỗi chuyển động này được đại diện bởi một vị thần hoặc nữ thần. Với mỗi thứ sức mạnh phải đối mặt, nó lại được công nhận là một cái gì đó khác biệt và mạnh mẽ. Điều đó không có nghĩa là không có mối liên hệ nào giữa các sức mạnh này – một nguyên tắc của các linh hồn cá nhân – về các quy tắc. Bàn tay vô hình hướng dẫn sự tiến bộ của thế giới xung quanh chúng ta.
Và ta đang nỗ lực phân loại, nghiên cứu, giải thích và tìm hiểu cách thức hoạt động của mọi thứ – ngay cả khi nó không hoàn hảo. Nhưng không còn nữa. Giờ con người chỉ muốn một lời giải thích đơn giản hơn nhiều. Thật ngây thơ khi tin rằng có một câu trả lời duy nhất cho mọi câu hỏi. Mọi bí ẩn. Rằng tồn tại một thư ánh sáng từ vị thần quyền năng cai trị tất cả. Chúng nói rằng đó là ánh sáng mang lại sự thật và tình yêu. Ta nói đó là thứ ánh sáng làm chúng ta mù quáng – và buộc chúng ta vấp ngã trong sự thiếu hiểu biết.
Ta khao khát một ngày con người sẽ quay lưng lại với những con quái vật vô hình và một lần nữa đón nhận một cái nhìn hợp lý hơn về thế giới. Nhưng những tôn giáo mới này rất tiện lợi cho những kẻ cầm trịch, hứa hẹn một hình phạt khủng khiếp nếu con người từ chối chúng – ta lo lắng rằng nỗi sợ sẽ khiến chúng ta bị mắc kẹt với những lời nói dối vĩ đại nhất.
Trang 21
Có thể chiết xuất chúng từ các loại thực vật khác nhau được tìm thấy trong khu vực. Đôi khi có thể lấy nhiều loài kỳ lạ từ thương nhân và lữ khách, nhưng chúng ít được ghi chép lại và kiểm chứng.
Có thể sử dụng công cụ giả kim truyền thống để chưng cất chất độc. Cần phải cẩn thận vì một số chất độc có thể được hấp thụ qua phần da tiếp xúc. Nhiều người đã mất mạng vì bất cẩn.
Lưỡi dao nên được làm rỗng theo các thông số kỹ thuật được liệt kê trong tài liệu này. Sự sai lệch có thể tạo ra những vết nứt, khiến lưỡi dao yếu đi và có thể bị gãy.
Trang 22
Làm gì với bản đồ này đây? Dường như nó chứa toàn bộ thế giới. Không bằng phẳng như người ta nói, mà, tròn – như một quả bóng. Giống Quả Táo. Nhưng tại sao một thứ lớn như vậy lại tồn tại? Điều kỳ lạ vẫn là những vùng đất mà nó thể hiện – những mảng lớn của những điều chưa biết. Những thứ chưa được khám phá. Rất nhiều nơi chưa được khám phá… Liệu có con người ở đó không? Họ có thích chúng ta không? Và nếu không – chúng ta khác họ như thế nào? Ta muốn biết câu trả lời. Có lẽ – một lúc nào đó – ta sẽ có cơ hội đi du hành. Lập một kế hoạch và tìm đường đến những vùng đất xa xôi ấy…
Trang 23
Trang 24
Đôi khi ta nhớ gia đình của ta… Hoặc ít nhất là suy nghĩ của họ. Ta chưa bao giờ biết rõ cha mẹ mình, mặc dù cả hai đều sống trong những bức tường này. Đó là cách sống của chúng ta. Có lẽ họ đã buồn, mặc dù họ không thể hiện ra – điều đó không được phép.
Về phần ta, ta đã dành gần như cả tuổi trẻ của mình để luyện tập, có rất ít thời gian để suy ngẫm về sự chia ly. Và thế là khi họ chịu thua ta, họ đã rời đi như hai người xa lạ. Al Mualim từng là cha ta, mặc dù tình yêu của ông hời hợt và không chân thật, nhưng nhiêu đó là đủ – thậm chí tốt hơn. Hoặc là ta nghĩ vậy.
Một ngày nào đó ta sẽ có một đứa con – đó là cách làm của Hội. Và ta sẽ không phạm sai lầm tương tự. Cũng không có ai gọi mình là Sát Thủ. Chúng ta được phép yêu thương con cái của mình – và đến lượt nó, sẽ được yêu thương. Al Mualim tin rằng những chấp trước như vậy sẽ làm chúng ta suy yếu – khiến chúng ta chùn bước. Nhưng nếu chúng ta thực sự đấu tranh cho những gì chính đáng, thì tình yêu không làm cho sự hy sinh đó trở nên đơn giản hơn hay sao – khi biết rằng chúng ta làm như vậy vì những người thân yêu của mình?