Đây là bài viết tặng sinh nhật chủ quán.
Tập Cổ Bản Magas là một tập tài liệu được chép từ năm 30 TCN tại một chi nhánh của Độc Ẩn Giáo tại Ai Cập. Tập Cổ Bản nói về cuộc trò chuyện giữa một trong những nhà sáng lập Độc Ẩn Giáo Amunet với các học viên về Đức Tin, những nguyên tắc, những điều luật, những giải nghĩa về tư tưởng của Độc Ẩn Giáo, về câu châm ngôn huyền thoại “Nothing is true, everything is permitted” – “Không có gì là chân lý, tất cả đều được chấp thuận”. Đây là những lời nói từ Hội Đồng Thượng Tôn của Độc Ẩn Giáo, được một học viên chép lại và lưu hành khắp các chi nhánh “để mọi người được biết đến và ghi lại nó”. Tập Cổ Bản đã du hành từ Ai Cập thế kỷ thứ 1 TCN tới nước Anh thế kỷ thứ 9, 6 trang của nó được rải rác khắp các vùng lãnh địa và được Sát Thủ người Viking Eivor Varinsdottir thu thập lại. Cổ Bản Magas không đơn thuần là một tập tài liệu ghi chép cuộc đối thoại, đây là một tài liệu quý giá có thể làm sáng tỏ nhiều vấn đề sau kết thúc của Assassin’s Creed Origins. Trước khi đi vào phân tích, hãy cùng đọc toàn bộ Cổ Bản Magas bằng tiếng Việt, được dịch bởi mình và người đồng chí Frye Kenway.
=====================================================
CỔ BẢN MAGAS
Trang I
Vào một ngày thông thường như bao ngày khác, khi việc học tập và rèn luyện giờ đây đã trở thành thói quen, Thầy Hakor mời một vị khách lạ mặt đến từ Văn Phòng tại Alexandria(1) của chúng tôi. Một người phụ nữ với ngoại hình săn chắc cùng vẻ mặt đầy nghiêm nghị bước vào, tuổi tác nom cũng đã ngoại ngũ tuần(2). Tiến tới đại sảnh với những bước chân thoăn thắt nhẹ tựa lông vũ (3) và im lặng ngồi ở đầu căn phòng một hồi lâu trong khi Thầy Hakor thì đang giới thiệu một cách mơ hồ về nhân vật lạ mặt này. Trong suốt bài phát biểu, bà ấy không một lần liếc nhìn thầy, mà chỉ đảo mắt qua lại những người ngồi trước mặt, trong đó có cả tôi.
Cuối cùng, sau khi thầy Hakor bước sang một bên, bà ấy đứng lên và mở lời bằng một câu nói thẳng thừng “Nếu không có gì là chân lý” bà nói nói, “thì câu nói này chắc hẳn cũng chẳng đúng.”
Người phụ nữ bỏ lửng bài diễn thuyết của mình. Sau hồi lâu im lặng trong sự khó hiểu bao trùm cả căn phòng, một Phụ Tế sắc sảo tên Magas đã lên tiếng.
“Bản thân Đức Tin vốn đã là một điều trớ trêu. Khi nói lên rằng thế giới này không thể bị chia rẽ thành sự thật và dối trá, hay thực tại và hư cấu.”
“Phải”, người phụ nữ đáp. “Thế giới này chỉ đơn thuần là chính nó. Nó tồn tại, và chúng ta đơn giản chỉ là một phần nhỏ trong nhất thể ấy.”
“Nhưng tồn tại thì sẽ là chân lý phải không? Đó là thứ mà chúng ta gọi là thực tại.”
“Không, tồn tại là tồn tại.” Người phụ nữ phản bác. “Sự thật hay thực tại vốn dĩ chỉ là sự đánh giá qua mỗi góc nhìn. Ta hành động, chứ không đặt điều.”
Magas trầm ngâm, và người phụ nữ tiếp tục.
“Nếu mọi thứ đều được chấp thuận, thì ai là kẻ cho phép những sự chấp thuận đó?”
Trang II
Một khoảng lặng khác. Magas mở miệng, lấy hơi nhưng rồi ngậm lại mà không nói gì.
“Chúng ta tặng sự chấp thuận này cho chính mình,” người phụ nữ nói. “Chúng ta là nguồn gốc cho mục đích của riêng chúng ta.”
Không ai nói một lời khi người phụ nữ nhìn chúng tôi. Có vẻ như bà không hài lòng cũng như không bất mãn với sự im lặng của chúng tôi. Sau đó, bà bắt đầu đi lại trong phòng chậm rãi, quay lại và nhìn quanh sảnh ẩn của chúng tôi với một vẻ tràn đầy nỗi nhớ hoặc sự hài lòng(4).
“Với kiến thức này,” bà tiếp tục, “với sự hiểu biết này, ta nhận được một sự tự do tuyệt vời và khủng khiếp. Tự do vươn lên hay gục xuống, sống hay chết, tùy theo ý muốn của các bạn. Đây là lý do tại sao Đức Tin của chúng ta như một con dao hai lưỡi. Các bạn phải ghi nhớ nghịch lý này. Thành công hay thất bại của Hội Huynh Đệ chúng ta phụ thuộc vào việc các bạn sẵn sàng sống trong sự trống rỗng vô cảm của thế giới này một mình, như thể lạc vào Tartarus vậy, và mong mỏi chống lại niềm hy vọng rằng một ngày nào đó sẽ có cánh cửa mở ra và ánh sáng rọi vào. Và rằng các bạn sẽ thoát ra, không phải chỉ riêng bản thân, mà với tất cả anh chị em ở bên cạnh các bạn.”
Người phụ nữ dừng lại một lúc để đưa tay qua một cột đá đổ nát. Bà dường như đang sống lại một ký ức cũ hoặc đã bị lãng quên(5). Định thần lại bản thân, bà bước đi và tiếp tục.
“Bởi vì họ đã luôn ở bên các bạn, chính là các anh chị em của các bạn, bên cạnh các bạn trong bóng tối, và dù các bạn bước đi im lặng trong bóng đêm, nhưng các bạn không bao giờ đơn độc(6).”
Trang III
“Để nhìn thấy ánh sáng cuối cùng, trước tiên các bạn phải cảm thấy mất mát, trống rỗng, đau đớn(7). Và các bạn phải luôn hành động với niềm tin rằng các bạn đã thất bại, rằng các bạn sẽ thất bại lần nữa, rằng các bạn luôn phải thất bại. Đây là cách làm của Độc Ẩn Giáo. Thất bại là mẹ thành công. Chúng ta lang thang trong bóng tối để tìm kiếm ánh sáng.”
Bà ngừng lại một lúc để hít một hơi sâu.
“Nhưng chính tại đây tôi phải tự mâu thuẫn với chính mình. Vì mặc dù bản chất của thực tại là trống rỗng và không thể biết được, nhưng bản chất công việc của chúng ta thì không. Và để Hội Huynh Đệ này thành công, chúng ta phải có những nguyên tắc mà chúng ta có thể đánh giá sự thành công của mình. Nguyên tắc phải cứng rắn, lạnh lùng. Là chân lý mà chúng ta đã thề nguyện.”
Một tiếng thì thầm yếu ớt len lỏi giữa đám đông Phụ Tế khi nhận ra điều gì đang xảy ra. Bản Mã Hóa Cuối Cùng, vốn được đồn đại từ lâu, giờ đã đến với chúng tôi. Người phụ nữ nói một lần nữa, với âm giọng lớn hơn trước.
“Kể từ thời khắc kết thúc của triều đại Ptolemy, Độc Ẩn Giáo đã phụng sự để phá vỡ xiềng xích phi tự nhiên mà con người đặt lên con người. Và chúng ta đã làm như vậy theo cách phù hợp với Đức Tin của chúng ta, nhưng điều này thường dẫn đến sự nhầm lẫn và hỗn loạn. Vì vậy, chúng ta đã nghĩ ra một bộ ba nguyên tắc, được đúc kết từ thực tế và áp dụng nghiêm ngặt, để dẫn chúng ta đến thành công lớn hơn.”
“Thứ nhất,” bà bắt đầu, “Biết ẩn mình ẩn danh(8), rằng thành công của các bạn có thể đến với tất cả mọi người, nhưng nhanh chóng và không báo trước.”
“Thứ hai, không làm tổn hại Hội. Hãy suy nghĩ kỹ trong hành động và lời nói, vì đó là cách chắc chắn duy nhất để bảo vệ chúng ta khỏi ảnh hưởng từ bên ngoài và giữ cho mục tiêu của chúng ta không bị gián đoạn.”
Trang IV
Và thứ ba, không hại người vô tội. Chỉ những kẻ ác tâm mới cần câu trả lời cho sự tàn ác của chúng. Những con tốt không mong muốn của cái ác và những người ngoài cuộc không đáng phải chịu lưỡi gươm của chúng ta.