Ở phần 4, chúng ta đã tìm hiểu về sự sát nhập Dorne vào Bảy Vương Quốc một cách hòa bình nhờ công sức của Daeron II, những tưởng cuối cùng vương quốc sẽ được hòa bình dài lâu, nhưng không, hậu quả từ 12 năm cai trị thối nát và tồi tệ của Aegon IV đã bắt đầu bùng nổ. Daemon Blackfyre, người con hoang của Aegon IV chính thức làm phản, và có không ít lãnh chúa về phe với hắn, đối mặt với mối nguy hiểm lớn thế này, Daeron II sẽ giải quyết ra sao? Tôi là Hải Stark, và chúng ta tiếp tục đến với một thời kỳ loạn lạc nữa trong lịch sử vương triều Targaryen.
1. Biến loạn Blackfyre lần thứ nhất – Trận chiến Đồng Cỏ Đỏ
Như đã nói ở phần trước, sau nhiều năm Aegor Rivers Bittersteel khuyên bảo, cầu xin, cuối cùng Daemon Blackfyre đã hạ quyết tâm tự giành lấy Ngai Sắt cho mình. Thật sự Daemon có quyền ấy, nếu như trước đây thì không, vì Daemon tuy là con của Aegon IV và công chúa Daena nhưng anh vẫn là con hoang và Aegon IV đã chọn Daeron làm người thừa kế, nhưng di chúc của Aegon IV là hợp pháp hóa toàn bộ con hoang nên nghiễm nhiên Daemon trở thành con cả của Aegon IV. Mặc dù người thừa kế vẫn là Daeron nhưng Daemon vẫn có thể tự cho mình quyền lấy Ngai Sắt. Daemon tự phong làm vua, và gần như ngay lập tức vua Daeron biết chuyện này. Một thắc mắc là tại sao nhà vua biết nhanh đến như vậy, khi mà thậm chí quạ còn chưa kịp gửi? Nhiều người đoán rằng một người con hoang khác của Aegon IV là Brynden Rivers đã nói cho nhà vua biết, vậy tại sao Brynden Rivers lại biết được? Hãy cùng nói qua một chút về Brynden Rivers
Brynden Rivers là con trai của Aegon IV với tiểu thư Melissa Blackwood. Nhà Blackwood tuy nằm ở Riverlands nhưng họ thờ Cựu Thần của phương Bắc và họ cũng mang trong mình dòng máu Tiền Nhân cổ xưa. Và những người mang trong mình dòng máu Tiền Nhân đều có ít nhiều năng lực của những Kẻ Đội Lốt (nhưng số người thực sự dùng được khả năng đó rất ít), Kẻ Đội Lốt chính là những người có khả năng nhập vào những loài vật nhất định (anh em nhà Stark trong ASOIAF đều có khả năng này), những người tài năng có thể nhập vào nhiều loài vật, trong ASOIAF đã nhắc đến một người du mục là Varamyr Sáu Lốt, tức là anh ta có thể nhập vào 6 loài vật khác nhau. Brynden Rives cũng có khả năng ấy, nhưng khả năng của ông mạnh hơn tất thảy, ông là một người có Giấc Mơ Xanh, một ngàn người mới có một Kẻ Đội Lốt, và một ngàn Kẻ Đội Lốt mới có một người có Giấc Mơ Xanh. Người có Giấc Mơ Xanh có khả năng nhìn thấy những viễn cảnh trong quá khứ – tương lai, có thể đội lốt bất cứ loài vật nào, họ còn có thể nhìn sự vật thông qua đôi mắt của những cây đước, có nghĩa là, họ có thể biết được mọi chuyện đang xảy ra, miễn là nơi đó họ có thể vươn tầm mắt tới.
Và như vậy, có thể nói mọi kế hoạch hay hành động của Daemon đều bị Brynden nhìn thấu, nhưng Brynden đã chọn trung thành với Daeron thay vì theo Daemon phản bội. Vua Daeron lập tức cho Vệ Vương tới bắt giữ Daemon nhưng Daemon đã kịp trốn thoát và gây dựng quân đội. Có khá nhiều lãnh chúa ủng hộ Daemon, nhưng anh vẫn cần thời gian để tập hợp đủ quân lực để tấn công. Một trận chiến tất yếu sẽ xảy ra, và ai cũng biết nó sẽ rất khốc liệt.
Một năm sau, đó là lúc cuộc chiến diễn ra, nó diễn ra ở một cánh đồng không tên, nhưng sau ngày hôm đó, cánh đồng đó mang tên là Đồng Cỏ Đỏ.
Có rất nhiều người tham gia với Daemon: các lãnh chúa và hiệp sỹ, một số là những hiệp sĩ đích thực, chiến đấu rất dũng cảm, số khác thì sử dụng cuộc nổi loạn để họ phản bội nhà Targaryen. Nhưng vì họ đã chiến đấu không đúng phe, tất cả sự dũng cảm cũng như thành tích của họ đều biến mất, đều hóa thành tro bụi.
Cả hai đội quân lớn đứng dưới lá cờ rồng đỏ của nhà Targaryen và rồng đen của nhà Blackfyre gặp nhau trên cánh đồng đó. Đội quân chủ lực của phe rồng đen được chính Daemon dẫn đầu, cánh trái chỉ huy bởi lãnh chúa Costayne, cánh phải được lãnh chúa Shawney và Aegor Rivers Bittersteel chỉ huy. Bên phía rồng đỏ, cánh quân mạnh nhất của nhà Tyrell lại chưa đến kịp, điều này khiến cho phe nhà Targryen dường như mất hết lợi thế trước Daemon Blackfyre.
Vào ngày hôm đó, dường như không ai có thể cản trở được đợt tấn công của Daemon Blackfyre. Đội quân của Daemon đã nghiền nát đội quân tiên phong của lãnh chúa Donnel Arryn. Hai đội quân chiến đấu với nhau dữ dội, tiếng la hét cùng tiếng kiếm chạm vào kêu vang khắp nơi, Daemon vẫn không ngừng xông lên và cưỡi ngựa tiến thẳng tới một hiệp sĩ, tay trái của người hiệp sĩ đang cầm chiếc khiên màu trắng không mang biểu tượng của gia tộc nào, còn tay phải là một thanh kiếm màu xám nhìn khác xa với những thanh kiếm bình thường, còn sau lưng là chiếc áo choàng trắng và xung quanh toàn là xác chết, người đó chính là Hiệp sỹ Vệ Vương Ser Gwayne Corbray. Đó là một trận đấu tay đôi cực kỳ nổi tiếng, và cũng là bước ngoặt của cuộc chiến đẫm máu này. Trận đấu giữa hai hiệp sĩ giỏi cũng như giữa hai thanh kiếm Valyrian: thanh Blackfyre của Daemon và thanh Lady Forlorn của Ser Gwayne. Cả hai người lao vào nhau chiến đấu cực kỳ ác liệt, mỗi lần hai thanh kiếm chạm nhau, âm thanh của chúng vang dội hơn một dặm. Nhưng cuối cùng thì đương nhiên người giỏi hơn giành chiến thắng, Daemon cắt ngang nón sắt của Ser Gwayne, làm cho anh bị mù và chảy máu. Ser Gwayne ngã xuống ngựa, Daemon thấy vậy liền nhảy xuống ngựa, anh không tấn công mà lại lệnh đưa Ser Gwayne về phía sau cho maester chữa trị, có lẽ vì cảm phục sự dũng cảm của Ser Gwayne.

Daemon Blackfyre dẫn đầu đội quân tiên phong trên Đồng Cỏ Đỏ
Và đó chính là sai lầm chết người của Daemon Blackfyre. Cùng lúc đó, Brynden Rivers xuất hiện cùng đội quân của anh, họ được gọi là Raven’s Teeth, trên đỉnh của ngọn đồi Weeping Ridge, nhìn từ trên cao thấy được vị trí của Daemon, cách đó khoảng 300 thước. Bloodraven cầm cung bắn chết người con trai lớn của Daemon, Aegon, đang đứng gần đó. Biết rằng Daemon sẽ không bỏ xác con trai nằm ở đó, và đúng là vậy, Daemon đã chạy lại xác của Aegon, Bloodraven cùng Raven’s Teeth nắm bắt cơ hội, bắn cùng một lúc 7 mũi tên, tất cả đều trúng thẳng Daemon. Thanh Blackfyre rớt khỏi tay của Daemon, người con trai Aemon (song sinh với Aegon) chạy lại cầm thanh kiếm lên để tiếp tục chỉ huy đội quân thì bị Bloodraven bắn chết tại chỗ. Bloodraven là một cung thủ cực kỳ xuất sắc, nhưng với khoảng cách 300 thước mà bắn chuẩn như vậy, có lẽ cũng có sự can thiệp của ma thuật chăng?

Brynden Rivers “Bloodraven”
Với việc lãnh đạo bị giết, đội quân của Bkackfyre bắt đầu bỏ chạy. Nhưng Bittersteel đã xuất hiện và cầm lấy thanh Blackfyre, ông tập hợp lại đội quân của Daemon rồi tấn công điên cuồng. Bittersteel dẫn đầu đội quân tấn công thẳng vào quân của Bloodraven, hai người chỉ huy đối mặt với nhau, không còn cách nào Bloodraven phải bỏ vũ khí yêu thích của mình là cây cung trắng bằng gỗ cây đước xuống và rút thanh Dark Sister ra. Hai người đứng nhìn nhau, một người cầm thanh Blackfyre còn người kia cầm thanh Dark Sister. Và đó là trận đấu tay đôi thứ hai nổi tiếng trong cuộc chiến. Bittersteel đã cướp mất một con mắt của Bloodraven, nhưng hai thanh kiếm lừng danh của nhà Targaryen vẫn tiếp tục kêu vang… cho đến khi hoàng tử Baelor Breakspear dẫn đầu đội quân đến từ Stormlands và Dorne đánh chặn hậu đội quân của Bittersteel, và hoàng tử trẻ Maekar cũng tập hợp đội quân còn lại của lãnh chúa Donnel Arryn và quay lại tấn công. Không còn cách nào khác, Bittersteel phải rút chạy cùng hàng ngàn người khác. Cuộc nổi loạn cuối cùng cũng bị dập tắt, mười ngàn người đã chết, cùng nhiều người khác bị thương và tàn tật, và những nỗ lực xây dựng nền hòa bình dài lâu của vua Daeron đã hóa thành tro bụi.
Ở Essos, Bittersteel tiếp tục tập hợp các lãnh chúa và nhiều hiệp sĩ bị trục xuất, cùng các con trai của Daemon Blackfyre. Ông thành lập Hội Chiến Binh Vàng năm 212 A.C và dần trở thành một trong các tập đoàn đánh thuê hùng mạnh và nổi tiếng của Essos. Khẩu hiệu của họ là “Beneath the gold, the bitter steel” được biết khắp Essos. Sau khi Bittersteel chết, Hội Chiến Binh Vàng được dẫn dắt bởi các hậu duệ của Daemon Blackfyre, đến khi người cuối cùng của nhà Blackfyre là Maelys chết ở Stepstone dưới tay một hiệp sỹ trẻ.
2. Biến loạn Blackfyre lần thứ hai
Sau khi cuộc chiến kết thúc, vua Daeron dần trở nên nghiêm khắc hơn. Nhiều lãnh chúa cùng những hiệp sĩ đã từng ủng hộ Blackfyre đều bị tước lại đất đai, lâu đài, và bắt buộc phải gửi con tin đến Red Keep. Daeron đã rất tin tưởng họ, làm những gì mà ông cảm thấy công bằng nhất cho họ, và họ vẫn quay lại chống đối ông. Những người con trai khác của Daemon Blackfyre thì đã chạy trốn tới Tyrosh, quê của người mẹ, cùng với họ là Bittersteel. Cả vương quốc sau này vẫn tiếp tục bị những người thừa kế của Daemon tấn công suốt 4 thế hệ nữa, đến khi người cuối cùng mang dòng máu của Daemon Blackfyre bị giết.
Với sự giúp đỡ của người em cùng cha khác mẹ và sức mạnh của những con trai ủng hộ ông, nhiều người đã nghĩ rằng vua Daeron sẽ giúp nhà Targaryen hùng mạnh trở lại và cai trị tiếp mấy trăm năm. Họ cũng nghĩ rằng hoàng tử Baelor Breakspear sẽ là một vị vua tốt vì anh có tấm lòng nhân hậu và rất sáng suốt trong từng quyết định, sau đó anh lại còn phục vụ cho cha mình dưới vị trí Cánh Tay Phải. Nhưng rút cục thì các vị thần vẫn thích trêu đùa, những trò đùa khủng khiếp. Trong thời kỳ huy hoàng của mình thì Baelor Breakspear lại vô tình bị đánh chết dưới tay người em trai Maekar trong cuộc đấu ở Ashford vào năm 209 A.C. Đó không phải là một cuộc đấu thương, hay một trận đấu vũ khí bình thường, mà là Xử Đấu Bảy Chọi Bảy – trận đấu đầu tiên trong 1 thế kỷ – hoàng tử Baelor đã chiến đấu cùng một Hiệp sỹ lang thang thấp hèn chỉ để cứu lấy mạng sống của người hiệp sĩ đó. Cái chết của anh thật ra chỉ là tai nạn, chắc chắn là vậy, và nhiều người đã viết rằng hoàng tử Maekar luôn hối hận về cái chết của người anh trai, năm nào anh cũng đến thăm ngôi mộ của anh trai. Với cái chết của Baelor cùng sự đau khổ đi theo Maekar tới hết cuộc đời, cả vương quốc đã nghĩ tại sao lại đổi cái mạng một hiệp sỹ lang thang thấp hèn với Hoàng tử Dragonstone và Cánh Tay Phải? Cái giá đó thật không xứng chút nào, nhưng cả vương quốc cũng sẽ không bao giờ có thể biết rằng sau này hiệp sỹ lang thang ấy sẽ vĩ đại đến nhường nào, phải, đó chính là Ser Duncan The Tall, một trong những hiệp sỹ vĩ đại nhất của Bảy Vương Quốc.
Baelor có hai con trai – là Valarr và Matarys – còn Maekar thì có 4 người con trai. Còn về vua Daeron thì ông cũng còn hai người con trai khác là Aerys (rất thích đọc sách và tìm hiểu những điều bí ẩn) và Rhaegel. Nhưng không lâu sau đó, Đại Dịch Mùa Xuân đã quét qua khắp Westeros, khắp nơi đều bị nhiễm bệnh ngoại trừ Vale và Dorne vì họ đã nhanh chóng chặn lối vào và các cảng biển. Vương Đô là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, xác chết chất thành từng đống khắp thành phố, nhiều đến mức Bloodraven phải cho thiêu hết các xác chết. Một phần tư dân số Vương Đô đã chết vì bệnh dịch, và trong số đó có cả hai người con của Baelor, cùng chính bản thân vua Daeron II, người đã cai trị 25 năm và hầu hết là những năm tháng yên bình.
Và với cái chết đột ngột của Daeron II, cùng việc người thừa kế Baelor và các con trai đều đã chết, người con thứ hai của Daeron là Aerys lên ngôi, dù anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lên ngôi.
Aerys lên ngôi vào năm 209 A.C, anh là một người có học, nhưng lại thích những điều liên quan đến các ma thuật cổ xưa cũng như những hiện tượng huyền bí. Aerys đã cưới Aelinor Penrose, nhưng chưa bao giờ quan tâm đến việc có con, và có tin đồn rằng anh chưa hề qua đêm với vợ mình sau đám cưới. Rất nhiều người cho rằng anh nên lấy thêm vợ khác, nhưng Aerys cũng chẳng quan tâm.
Lên ngôi trong thời kỳ Đại Dịch Mùa Xuân, điều đầu tiên Aerys phải đối mặt là sự hỗn loạn mà căn bệnh gây ra trong thành phố. Bệnh dịch đã làm cho cả vương quốc suy yếu, và nắm lấy cơ hội, Lãnh chúa Quần Đảo Sắt Dagon Greyjoy lập tức cho các chiến thuyền đi cướp phá khắp các bờ biển của Biển Hoàng Hôn. Trong khi ở bên kia Biển Hẹp, Bittersteel tiếp tục hỗ trợ các con trai của Daemon Blackfyre để tiếp tục cuộc chiến. Đó có thể nói là thời điểm rất khó khăn, lần đầu tiên Bảy Vương Quốc phải đối mặt với hàng loạt mối nguy hiểm từ khắp nơi, có lẽ vì thế nên Aerys đã phong Bloodraven làm Cánh Tay Phải mới (một số người thì cho rằng vì vua Aerys rất hứng thú với các ma thuật cũng như lịch sử cổ xưa, nên anh đã giao rất nhiều quyền lực cho Bloodraven – một người rất am hiểu về các hiện tượng huyền bí. Bloodraven trở nên càng ngày nổi tiếng ở Red Keep, nhưng rất ít người nghĩ rằng ông có thể lên được tới vị trí Cánh Tay Phải. Khi nhà vua tuyên bố điều đó, anh và em trai Maekar đã cãi nhau rất to vì Maekar nghĩ đó phải là vị trí của mình, và sau đó Maekar rời Vương Đô và tới sống ở Summerhall).
Mặc dù có dị nghị, nhưng Bloodraven đã nhanh chóng chứng tỏ ông là một Cánh Tay Phải tài giỏi, và cũng đảm nhận luôn trọng trách Chủ Quản Gián Điệp. Ông tài giỏi đến mức thậm chí nhiều người đã nghĩ rằng ông và người em gái cùng cha khác mẹ của mình là Shiera Seasta đã sử dụng ma thuật để biết được các bí mật của mọi người. Ông nổi tiếng tới mức mà thời đó luôn có một câu nói rất phổ biến là ông có “một ngàn lẻ một con mắt”, dân thường và kể cả quý tộc đều không tin ai xung quanh họ vì sợ mình bị theo dõi bởi một trong gián điệp của Bloodraven. Khi mùa hè đến và theo đó là hạn hán kéo dài hơn hai năm. Nhiều người không ngần ngại đổ lỗi cho nhà vua, còn nhiều người khác thì buộc tội Bloodraven. Rất nhiều người thời đó đi truyền giáo về việc phản động, cũng như các hiệp sĩ cùng nhiều lãnh chúa. Và trong số những điều mà họ đi truyền bá khắp nơi, nổi lên là ba từ: Con Rồng Đen. Họ cho rằng Blackfyre nên quay lại và chiếm lấy Ngai Sắt.
Lãnh chúa Gormon Peake là người chủ mưu đưa Blackfyre quay lại Westeros vì ông từng theo phe Daemon Blackfyre trong cuộc biến loạn thứ nhất. Vì thất bại nên Peake bị tước hết hai trong ba lâu đài của mình mà gia tộc của ông đã có từ nhiều thế kỷ trước. Sau khi hạn hán và Đại Dịch Mùa Xuân kết thúc, lãnh chúa Gormon thuyết phục người con trai lớn nhất còn sống sót của Deamon Blackfyre, Daemon the Younger, băng qua Biển Hẹp để thực hiện kế hoạch.
Âm mưu bắt đầu được thực hiện vào năm 211 A.C ở cuộc đấu để ăn mừng đám cưới ở Whitewalls, lâu đài của lãnh chúa Butterwell gần Hồ Mắt Thần. Lãnh chúa Butterwell cũng từng là Cánh Tay Phải của vua Daeron cho đến khi bị cách chức vì nhà vua nghi ngờ ông đã cố ý thất bại trong các cuộc chiến với Daemon Blackfyre. Bên dưới các bức tường của Whitewalls, cùng lớp vỏ bọc là tổ chức cuộc đấu để ăn mừng đám cưới, rất nhiều lãnh chúa và hiệp sĩ đã tập trung lại, tất cả đều có một ham muốn: giúp Blackfyre nổi dậy chiếm lại Ngai Sắt. (Những gì đã xảy ra ở Whitewalls đã được kể lại chi tiết trong cuốn Tales of Dunk and Egg: The Mystery Knight – là cuốn sách Martin viết về hiệp sỹ lang thang Ser Duncan The Tall).
Và một lần nữa, Bloodraven lại biết hết mọi chuyện mà không ai có thể hiểu làm sao ông biết. Khi Daemon the Younger chuẩn bị nổi dậy tấn công trung tâm của Riverlands thì anh đã thấy đội quân của Bloodraven đứng chình ình dưới chân thành. Và Biến loạn Blackfyre lần hai đã chết từ trong trứng nước khi mà còn chưa có một cuộc chiến nào diễn ra. Gormon Peake cùng những kẻ bày mưu tạo phản bị tử hình, trong khi những người như lãnh chúa Butterwell thì bị tước hết đất đai cũng như lâu đài, Whitewalls thì bị phá sập. Còn Daemon, anh sống được thêm vài năm, bị nhốt ở Red Keep, điều đó làm cho em trai của anh, Haegon, không thể nào xâm chiếm Bảy Vương Quốc khi Daemon còn sống.
Daemon the Younger đã mơ thấy mình trở thành vua, nhưng Bittersteel thì không tin vào điều đó, nên ông không hỗ trợ anh giành lại Ngai Sắt. Nhưng tại sao Bittersteel lại ủng hộ người cha, nhưng từ chối giúp người con trai vẫn là một câu hỏi tranh cãi ở Citadel. Nhiều người vẫn cho rằng Daemon và lãnh chúa Gormon không thể thuyết phục Bittersteel vì kế hoạch của họ không được hợp lý, và sự thật đã nói lên tất cả, đó là một kế hoạch ngu ngốc khi Gormon thì bị mù quáng trong việc trả thù để lấy lại các lâu đài, còn Daemon thì hành động mà không biết suy nghĩ về những rủi ro. Một số khác thì cho rằng Bittersteel là một người đàn ông cứng rắn, hiếm khi nào ông tin vào những giấc mơ).