Tôi không phải người khoái game kinh dị, nhất là game kinh dị chứa nhiều jumpscare. Bởi vậy cho nên số lượng game kinh dị mà tôi đã hoàn thành nó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nói vậy để mọi người biết tôi ngán cái thể loại này ra sao, hay theo ngôn ngữ bình thường tôi hay nói khi có người gạ tôi chơi game kinh dị là “Em sợ ma lắm!”. Ấy nhưng mà một đứa dù nhát gan đến đâu cũng có lúc muốn tự thử thách bản thân mình. Lâu lâu trước đây tôi đã hoàn thành xong 20 tiếng khổ sở với Alien: Isolation, và đến nay, tôi quyết định quay lại tựa game dù bao nhiêu lần tự nhủ là nên chơi hết nhưng vẫn chưa xong nổi.
Đấy chính là Fatal Frame 2: Crimson Butterfly. Mặc dù thời lượng để hoàn thành game không dài lắm, nhưng mà quỷ thần thiên địa ơi, nó là những giờ đồng hồ ác mộng. Game thì siêu phẩm thật, nhưng mà chơi nhiều game như thế này thì… hại não lắm. Nhưng mà quả đúng phải công nhận rằng, không phải ngẫu nhiên mà nhiều người nói Fatal Frame 2 là một trong những game kinh dị tuyệt nhất từng được làm ra. Một game kinh dị với lối chơi sáng tạo, bối cảnh ghê rợn, cốt truyện kinh dị nhưng cũng hay không kém, và nhạc nền tuyệt vời. Tôi cho rằng đây là một game mà đã là fan của game kinh dị thì không nên bỏ qua.
Ban đầu tôi chơi phiên bản remake trên hệ máy Wii là Project Zero 2: Deep Crimson Butterfly bằng giả lập Dolphin. Nhưng sau khi nghe Henry Mason – một fan cứng của dòng game survival horror phân tích một số thứ thì đã chuyển sang phiên bản gốc Fatal Frame 2: Crimson Butterfly trên hệ máy PS2, chơi bằng giả lập PCSX2.
1. Phong cách đồ họa ấn tượng dù đã cũ
Fatal Frame 2 đã ra mắt từ 16 năm trước đây nên không thể nói rằng đồ họa của game sẽ phù hợp với thị trường bây giờ. Tuy nhiên, game classic có phong cách đồ họa riêng của game classic. Nhiều khi, chính vì phần cứng hạn chế nên người ta mới tạo được ra những phong cách đồ họa siêu ấn tượng, thậm chí cho đến ngày nay. Ví dụ điển hình chính là màn sương mù bí ẩn trong Silent Hill, được tạo ra do giới hạn phần cứng của PS1. Nhưng chính vì thế mà màn sương mù đã tạo được một ấn tượng rất mạnh với người chơi và trở thành thứ không thể thiếu với Silent Hill. Trong trường hợp của Fatal Frame 2, mặc dù phần cứng PS2 đã được cải thiện rất nhiều so với thế hệ đầu tiên, nhưng dù sao thì óc sáng tạo là vô hạn nên phần cứng dù mạnh đến đâu cũng vẫn là chưa đủ.
Ấn tượng đầu tiên khi bước chân vào Fatal Frame 2 với tôi là tăm tối, ngột ngạt và đáng sợ. Trừ đoạn cutscene đầu game còn có tí ánh sáng, còn lại toàn bộ game đều chìm trong một màn đêm. Kể cả những đoạn cutscene flashback cũng trở thành đen trắng, nó tạo cảm giác như đang xem một cuộn phim cũ kỹ vậy. Chính điều này kết hợp với cốt truyện của game đã cho Fatal Frame 2 một bầu không khí rất đặc trưng: cổ xưa, cũ kỹ và đáng sợ.
Tuy nói là đồ họa không bóng bẩy, sắc nét như bây giờ nhưng nếu đánh giá dưới góc nhìn của một game PS2 năm 2003 thì Fatal Frame 2 thực sự có một đồ họa ấn tượng. Ánh sáng leo lét từ những ngọn đèn ở góc phòng hắt lên tường tạo thành những cái bóng kỳ dị. Việc lấy bối cảnh ở một ngôi làng truyền thống Nhật Bản càng khiến cho game mang một sự sợ hãi mơ hồ, đến từ khung cảnh trong game, rồi những vật dụng có vẻ như rất bình thường nhưng dưới màn đêm và không khí u tối, tịch mịch thì nó lại ma quái một cách kỳ lạ.
Tạo hình của kẻ địch trong game – ở đây là oan hồn của dân làng còn đáng sợ hơn. Bình thường thấy ma đã sợ rồi, nhưng ở đây còn cả những hồn ma bị biến dạng theo nhiều cách không ai nghĩ ra nổi là họ đã chết như thế nào. Ôi thôi thì muôn hình vạn trạng: gãy cổ, máu me đầy người, mất tay hay chân gì đó, luôn miệng rên rỉ những âm thanh ai oán đến nổi cả da gà. Hơn nữa, game còn đáng sợ ở chỗ dù trước mặt bạn không có ai cả, nhưng hiệu ứng âm thanh và phong cách đồ họa của game sẽ khiến bạn luôn tự hỏi: “Đằng sau mình có ai không?”, hệt như ngoài đời thật.
Tôi sẽ không bao giờ quên được những lúc tìm đường đến vị trí tiếp theo của game mà luôn nơm nớp lo sợ xem có cái gì bám theo mình hay không. Và tôi tin rằng kỷ niệm khó phai nhất với bất cứ ai đã từng chơi Fatal Frame 2 chính là hình ảnh một cô gái mặc bộ kimono trắng, đứng giữa một căn phòng đầy xác chết và cười từng tràng ghê rợn.
2. Gameplay độc đáo
Một điều khiến series Fatal Frame ấn tượng nữa chính là gameplay khá độc đáo của nó. Thường thì trong game, nếu có yếu tố chiến đấu, người ta sẽ thường nghĩ đến những thứ như súng ống, gươm giáo hay phép thuật, chẳng ai nghĩ rằng máy ảnh cũng có thể dùng làm vũ khí. Ấy nhưng mà đúng thế đấy, trong Fatal Frame 2, vũ khí của chúng ta chính là một cái máy ảnh, và “đạn dược” chính là những cuộn phim, còn đồ nâng cấp thì là các loại lens khác nhau. Motip này dựa vào ý tưởng một chiếc máy ảnh có thể chụp được những thứ không thuộc về thế giới này, hay nói nôm na là máy ảnh chụp được ma. Cơ bản là như vậy, còn hệ thống các loại film cho máy ảnh, rồi các loại lens có công dụng ra sao, các vật phẩm hỗ trợ như thế nào thì khá là rắc rối và đa dạng mà chính tôi cũng còn chưa biết hết được.
Bên cạnh phần chiến đấu thì phần giải đố cũng rất được chú trọng và ôi trời ơi nó khó một cách kinh hoàng, dù là tôi chỉ chơi ở độ khó Normal. Bối cảnh của game là cả một ngôi làng rộng lớn nên việc tìm các đồ vật để giải đố khó khăn hơn nhiều. Hơn nữa, game đưa ra rất ít chỉ dẫn trên bản đồ nên bạn bắt buộc phải chú ý đến những mô tả của câu đố, rồi manh mối đến từ các vật phẩm. Nếu chơi theo kiểu skip hết thoại hoặc chả thèm đọc mô tả thì 100% bạn sẽ phải lên youtube xem walkthrough để tìm đường.
Chính vì bắt buộc phải nhập tâm như vậy nên nỗi sợ hãi khi chơi sẽ càng tăng lên và game sẽ cho bạn cảm giác như thể chính mình đang lang thang trong ngôi làng kinh hoàng này vậy. Hơn nữa, cách thiết kế góc camera cố định một cách rất tài tình ở bản gốc trên PS2 càng gia tăng sự sợ hãi khi khám phá môi trường trong game. Nhiều lúc camera bị ẩn ở những chỗ rất điệu nghệ và khiến ta phải tự hỏi: “Liệu ở đó có gì hay không?”
Hệ thống collectibles của game phải nói là cực kỳ nhiều, chúng là những mẩu nhật ký, ghi chép của nhiều nhân vật khác nhau về ngôi làng. Đại đa số collectibles trong nhiều game không có nhiều ý nghĩa cho lắm ngoài việc thử thách người chơi, nhưng với Fatal Frame 2, collectibles cực kỳ quan trọng. Chúng đóng vai trò là những mảnh ghép cho tổng thể câu chuyện kinh hoàng về ngôi làng, chúng giúp ta hiểu sâu hơn và rõ hơn về cốt truyện của game.
Chính vì thế nên để cảm nhận hết cái ma mị, cái kinh dị trong cốt truyện của Fatal Frame 2, bạn cần phải thu thập càng nhiều collectibles càng tốt. Nói là như vậy nhưng tôi cũng chả thể thu thập hết được (sợ quá chỉ muốn xong game càng sớm càng tốt) và tôi nghĩ là với hệ thống collectibles dày đặc như vậy thì muốn thu thập đủ chắc phải chơi khá lâu, có khi lâu hơn gấp đôi thời lượng bình thường.
3. Âm thanh ấn tượng và âm nhạc tuyệt vời
Như đã nói qua, hiệu ứng âm thanh góp phần không nhỏ tạo nên cái ma mị trong không khí game. Từ những tiếng rên rĩ, than khóc của các oan hồn văng vẳng trong không trung đến những tiếng gào thét, kêu la của các thể loại ma quỷ khi chúng tấn công. Và tất nhiên ta không thể không kể đến tiếng cười đầy “duyên dáng” của cô gái mặc kimono trắng đẫm máu được rồi. Trong tất cả những thể loại gào rú, kêu la, than khóc, rên rỉ đầy ai oán của game, tiếng cười kinh dị đó chính là thứ ám ảnh tôi nhiều nhất. Cũng thực sự phải ngả mũ kính phục với đội ngũ thực hiện âm thanh của game khi đã tạo được một hệ thống các thể loại âm thanh ám ảnh như vậy, ám ảnh đến cái mức dù chả có tiếng động gì sất mà tôi vẫn gai người như thường.
Đó là âm thanh bình thường trong game, vậy còn âm nhạc thì sao? Fatal Frame 2 có một bộ OST thực sự ấn tượng, đến mức nếu chỉ nghe nhạc mà không biết đó là game kinh dị thì bạn vẫn sẽ cảm thấy có chút gì đó ma mị trong những bản nhạc của game. Nhưng một khi bạn đã chơi game và rồi nghe lại những bản nhạc nền như “Sae”, “Kusabi” hay “Mourner”, “Kiryu Family Altar”, trong đầu bạn tự động sẽ nghĩ đến những trải nghiệm kinh hoàng trong quá trình chơi game, ấy thế mà bạn vẫn sẽ thấy những bản nhạc đó hay, thế mới tài!
Còn bài hát kết game, Fatal Frame 2 có hai bài hát kết thúc khác nhau. Bản Fatal Frame 2 gốc sử dụng bài “Chou” còn bản remake Project Zero 2 thì dùng bài “Kurenai”, cả hai đều của nữ ca sĩ Amano Tsukiko. Dĩ nhiên cả hai bài đều hay và ấn tượng, nhưng cá nhân tôi vẫn thích “Chou” hơn, một phần vì giai điệu của nó, một phần vì tựa đề bài hát khiến tôi liên tưởng đến một bộ anime cũng khá ma mị là “Jigoku Shoujo” với bài hát opening season 1 là “Sakasama no Chou”. Đây là một bộ anime cũng lấy đề tài ma mị với một cốt truyện hay, tôi nghĩ các bạn đã thích dạng kinh dị kiểu thuộc về văn hóa truyền thống Nhật Bản thì nên xem.
Còn dưới đây là hai bài hát kết thúc cho hai phiên bản của game, tôi thích “Chou” hơn, nhưng “Kurenai” cũng rất đáng nghe.
4. Cốt truyện tuyệt vời – đầy ám ảnh và đáng nhớ (spoiler alert)
Bây giờ ta nói đến phần cốt truyện, một thứ quan trọng, quyết định một game có đáng nhớ đến mãi về sau hay không. Lâu lắm rồi, kể từ cái ngày phá đảo Silent Hill 2 hồi cấp 3 mà tôi mới được chơi một game kinh dị với cốt truyện ấn tượng cũng như đáng sợ thế này.
Câu chuyện của Fatal Frame 2 xoay quanh hành trình “đáng nhớ” của hai cô bé Mayu và Mio Amakura khi đi lạc trong rừng và được “ma đưa lối quỷ dẫn đường” đến làng Minakami. Một ngôi làng bí ẩn, đã biến mất từ lâu và trở thành một địa điểm đáng sợ. Toàn bộ game là hành trình tìm đường thoát khỏi ngôi làng đáng sợ này và qua đó, hai chị em khám phá được chuyện gì đã thực sự xảy ra ở làng Minakami.
Ngay từ cái motip của ngôi làng đã khiến chúng ta phải gai người đôi chút rồi. Làng Minakami là một ngôi làng nằm biệt lập ở một xó trên núi, sống tự cung tự cấp bằng nông nghiệp, chẳng giao du nhiều với thế giới bên ngoài. Chính sự khép mình đó đã tạo nên một không khí ma mị bao trùm khắp làng. Cũng chính lối sống biệt lập đó đã tạo nên một tín ngưỡng quỷ dị mà nghe đã sợ hết cả hồn. Theo tư duy của người làng Minakami, ngay ở phía dưới ngôi làng là một vực sâu thăm thẳm được họ gọi với cái tên là Quỷ Môn Quan – cánh cổng dẫn tới địa ngục. Để duy trì sự sinh tồn của làng, người dân ở đó đã đặt ra một nghi lễ bí ẩn để kìm chế Quỷ Môn Quan.
Nghi lễ đó có tên là Crimson Sacrifice – Huyết Tế. Vật tế của nghi lễ này không gì khác chính là một cặp song sinh, những con bướm đỏ chính là linh hồn của những vật tế, vai trò của chúng là hộ mệnh cho làng Minakami. Huyết Tế là một nghi lễ diễn ra khá thường xuyên, khoảng 10 năm một lần. Nhưng nếu Huyết Tế thất bại, làng sẽ thực hiện một nghi lễ khác đóng vai trò câu giờ để có thể thực hiện thêm một Huyết Tế nữa. Nghi lễ kia được gọi là Shadow Ritual – Nghi lễ bóng tối, với vật tế là một Kusabi. Trong trường hợp tệ nhất, nếu cả Huyết Tế và Nghi lễ Kusabi đều thất bại, Quỷ Môn Quan sẽ rộng mở và tai ương sẽ giáng lên đầu cả làng. Chính vì niềm tin này mà làng Minakami đã bị ám ảnh với Huyết Tế hằng bao nhiêu thế hệ.
Bruh… You just made my day
I just love and hate this game at the same time…
Em thấy không Sae… Anh đã bảo là em cười ” duyên ” lắm mà =)))