Rock Nhật với tôi là một thứ âm nhạc tuyệt diệu, một đoạn solo guitar điện, tiếng trống dồn dập, lời nhạc sâu lắng cực kì ấn tượng, nhẹ nhàng hơn dòng nhạc Rock Âu Mỹ nhưng cuồng nhiệt hơn những bản Ballad, và vì cứ bài gì tiếng Nhật là bọn bạn tôi cho nó là wibu, nên thành ra trong mắt bọn nó tôi cũng là một thằng Wibu chúa. Ăn, tắm, đọc sách hay chạy bộ, thậm chí giảng viên có cấm nghe nhạc trong giờ thì tôi cũng chuồn ra ngoài hoặc chui một góc nào đấy mà cắm tai nghe vào, một bài ba phút cũng tạm được. 3 tiếng đồng hồ mỗi ngày là dành cho âm nhạc, chủ yếu là nghe và đọc lời, nhiều lúc tự hỏi rằng đời này hay màng nhĩ cái nào sẽ hết hạn trước, nhưng mà kiểu này khá chắc là màng nhĩ. Asian Kungfu Generation, Bump Of Chicken, X Japan, Lar’c en Ciel, Flows,… Thử kể tên một ban nhạc, có thể tôi sẽ kể được một vài bài của band đấy (nhưng mà phần lớn vẫn khá là “Main Stream”).
Solanin – Inio Asano
Tôi biết đến Solanin vào thời điểm tôi còn cố gắng, còn mơ hồ nhiều và còn tham lam, nên thành ra tôi lập tức… nói như thế nào nhỉ, “Yêu”, “Yêu” một Tokyo quá đỗi chân thật, “Yêu” những con người tưởng trẻ nhưng không hề trẻ, với những vấn đề cũng chẳng trẻ chút nào. Tôi đồng cảm, và vì thế tôi “Yêu”. “Có những con quỷ đang ẩn mình giữa lòng Tokyo”.
Tóm tắt chút để mọi người biết mình đang đọc cái ba linh tinh gì.
Solanin là một bộ Manga được sáng tác bởi Inio Asano, kể về cuộc sống của Inoue Meiko, 24 tuổi, cùng bạn trai ở thủ đô Tokyo. Cô sống một cuộc sống bình thường, ở trong một căn hộ nhỏ vùng ven thành phố, có công việc “không yêu thích nhưng trả lương đủ”, bạn trai cô Taneda, là một nhân viên thiết kế, có sở thích sáng tác nhạc nhưng không thành công và phụ thuộc khá nhiều vào bạn gái…
“Bình thường”
Vào một ngày không bình thường, Taneda khuyên cô nên nghỉ việc, và một ngày không bình thường khác, Meiko khuyên anh quay lại chơi nhạc, và vào cuối những ngày đó, cuộc sống của Meiko và Taneda đã thay đổi.

Từ trái sang phải Meiko, Kato, Billy, Ai, Taneda
Giữa lòng Tokyo
Tokyo hiện lên qua nét vẽ của Asano lần nào cũng làm tôi ấn tượng, tự hỏi làm sao một người có thể đổ vào trang giấy không biết bao nhiêu là chi tiết. Căn hộ nhỏ xí với đủ thứ lỉnh kỉnh, đĩa nhạc và guitar điện, chật chội nhưng lại có cảm giác trống vắng vô cùng tận, cánh đồng cỏ nửa thật nửa ảo đằng xa là cây cầu ngăn cách hai khoảng không gian, đôi mắt anh lấp lánh như đứa trẻ. Tự hỏi tại sao một quả chuối dán băng dính lại được định giá trăm nghìn đô trong khi một trang truyện với góc máy, đổ sáng, chăm chút còn hơn bản thân thì không? Nói chung nghệ thuật là một thứ khó hiểu.
Tokyo, hay đại diện cho xã hội, trong Solanin thực sự, không khác gì đời thường, vẫn xã hội nơi có những lão sếp, đồng nghiệp vừa dở dở vừa dị dị, có những lo lắng cuộc sống thường trực, nơi đó có tình bạn, tình yêu, niềm vui, nỗi đau, lỗi lầm, có những con người tưởng trẻ nhưng không trẻ, và cả những vấn đề chẳng còn trẻ chút nào. Không khác gì một bộ Slice of Life bình thường. Thế nhưng, giống như việc nấu một món dựa theo công thức có sẵn, hay cố để cuốn một cuốn gỏi sao cho thật đẹp, tưởng đơn giản nhưng thật sự không hề, huống chi là cả cuộc sống của con người, đem lên và nhét vào 466 trang truyện. Nó thực, nó trần trụi, và con người yêu thích những thứ thực, gần gũi, đơn giản vì họ hiểu được nó, không sợ hãi nó, cũng giống như một món ăn dù đã thử qua nhiều lần, ở một cái quán đã cũ, nhưng chỉ cần nấu vừa miệng là đủ để làm ta thỏa mãn.
Và Solanin đã được khắc họa như thế đấy.
Tôi muốn khen nhiều hơn cách mà Asano xây dựng thế giới trong Solanin, nhưng với tầm hiểu biết hạn hẹp và cách hành văn dở hơi nên tôi chỉ muốn nói rằng, tôi yêu Solanin chính là vì những thứ bình dị như vậy, những thứ đơn giản mà một thằng như tôi có thể hiểu được, thấy được bản thân mình từng hành động, từng suy nghĩ, từng lời nói, và tin rằng, ta không cô đơn.
Có những con quỷ đang ẩn mình
Tôi luôn là một đứa lầm lì, sống khá là khép kín, và vì bận lòng nhiều nên tôi khó có thể quan tâm đến người khác, tôi thích được làm nhiều thứ một mình, xã hội thì không nghĩ vậy, nên hiển nhiên tôi trở thành kẻ ngoại đạo.
Solanin là câu chuyện của những kẻ đã lỡ liều mình bơi ngược dòng, của những kẻ vì muốn sống thật với bản thân, vội nhảy khỏi guồng máy xã hội. Meiko bỏ công việc nhàm chán nhưng ổn định, để đổi lấy sự tự do. Taneda quay lại với band nhạc, để theo đuổi ước mơ từ thời sinh viên. Bạn bè họ, người nấn ná, có kéo dài thêm chút thời gian, kẻ thì an phận, nhận đại những thứ gì đã có sẵn nhưng luôn cảm thấy có gì đó sai. Luôn luôn có điều gì đó sai.
Chúng ta đang không sống thật với bản thân, hay nói đúng hơn, ta không thường có cơ hội để sống thật với bản thân, và vì thế ta quên mất phải làm thế nào. Chúng ta chấp nhận trở thành những gì mà xã hội cần, không phải những gì mà chúng ta muốn. Khi mà những lo toang cuộc sống khiến cho chúng ta đánh mất bản thân, thì sự tự do mà con người luôn trân quí, có thật sự mang ý nghĩa như nó đã từng. Tôi nghĩ rằng, đó là câu hỏi mà Asano đặt ra cho người đọc, rằng nhìn xem chúng ta đang sống vì ai, vì điều gì?
Thế nhưng, bỏ tất cả để theo đuổi thứ mình muốn, hay liều chết đấm nhau với cuộc đời để sống vì bản thân, vì điều mình tin tưởng liệu có là khôn ngoan, đơn giản chỉ vì rủi ro là quá lớn, khi mà hành động ấy không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn với những người xung quanh. Liệu có sai khi thứ mà ta mong muốn chỉ là một công việc trả đủ và những buổi tối yên bình, cạnh màn hình máy tính hoặc bên bàn nhậu, kể cả khi phải làm giả đi bộ mặt thật.
Ở đây ai mới là con quỷ ẩn mình?
Hình ảnh lão sếp với quả đầu hói, bố Taneda bị chó dí, Billy (bạn thân Taneda) đứng tạo dáng cạnh cái thùng rác hình con ếch, và còn nhiều thứ nhảm nhí khác xuất hiện phía sau khung hình, luôn luôn có một thứ gì đó sai sai, thứ gì đó không bình thường mà những nhân vật trong truyện vô thức thực hiện. Nó như cái cách mà Asano nói với ta rằng, dù có bọc bao bố, đào hố chôn, lấp xi măng, có che đậy lại bằng nhiêu lớp lang đi nữa, những thứ đấy, cũng được bộc lộ ra, cách này hay cách khác, giống cái người ta thường hay gọi là kiềm nén quá lâu, nên nó hoặc rỉ từng dòng, hoặc nổ đùng, một quả bom nổ chậm.
Bạn không đặc biệt, buồn đấy
Thời điểm viết bài này cũng là lúc tôi thay đổi rất nhiều so với tôi lần đầu đọc tác phẩm, có lẽ là ít cố gắng hơn, ít tham lam lại một chút, nhưng vẫn còn nhiều mơ hồ. Kì vọng nhiều để rồi thất vọng, cố gắng nhiều nhưng kết quả chẳng bao giờ như bản thân mong đợi, lực bất đồng tâm, và khốn nạn hơn là tại sao đứa đếch nào cũng làm được còn mình thì không???