Có phải bạn đã không còn hứng thú chơi game như ngày trước

Khách quen

  

Tôi là một đứa học sinh lớp 11  2k4, dù chẳng phải lớn gì nhưng cũng đủ để chẳng còn được coi là một đứa nhóc như hồi xưa nữa. Thời gian trôi nhanh thế ư, tôi chưa từng nghĩ đến cái ngày mình phải lớn, bởi tôi biết việc lớn lên không phải là một cái việc gì hay ho cả, ai mà chẳng muốn mãi làm một đứa nhóc vô lo vô nghĩ phải không?

Nhưng thời gian rất nghiệt ngã, nó còn chẳng cho bạn một tí gì để chuẩn bị cho những thay đổi cả, mà nó cứ thế mà đến thôi, dù bạn có mong tới hay không đi nữa.

Chỉ năm sau là tôi sẽ phải bước vào kì thi THPT, mà giờ đây thì đã lo học suốt rồi, tạm gác những trận rank, tạm gác những con game offline vẫn đang chơi dở dang như The Witcher 3, khi mà tui còn chưa đủ level để dám thuê một con thuyền tới Skellige cơ.
Việc học quan trọng hơn, tôi biết chứ. Nhưng việc phải gác lại cái niềm vui xưa cũ, thứ đã gắn với mình  trong đó rất nhiều kỉ niệm đẹp, tôi vẫn cảm thấy một chút gì đó buồn trong lòng, mà dù sao giờ việc chơi game cũng chẳng mang lại niềm vui nhiều như ngày trước nữa, bỗng tôi nhớ lại kí ức xưa…

Đó là một buổi chiều cách đây tận mười mấy năm, rất là lâu luôn ý. Ở nhà mình mua về một chiếc máy tính, hồi đó mình chỉ là một đứa nhóc mẫu giáo vừa về trông thấy thứ gì sao lạ quá, giống TV thế nhỉ? Nhưng sao bên cạnh nó có cái thùng màu trắng trắng và có cắm vào đó nhiều cái thiết bị mà mà một đứa nhóc mẫu giáo không thể hiểu được, khi đó mình chẳng nghĩ một chiếc máy tính lại là thứ công cụ vạn năng không thể thiếu trong đời sống như bây giờ đâu.
Ông anh hơn tôi tận 11 tuổi, khi đó đã học cấp 3 thì có vẻ khá là rành, ổng còn mò ra sao để trong máy có rất nhiều game hay ho để chơi, chẳng rõ là tải hay là cop từ đâu về(nhà tôi lúc đó có internet nhưng tốc độ hồi đó thì… nên việc cop game lúc đó vẫn phổ biến hơn).
Nhìn thấy những tựa game đó, tôi bỗng hứng thú lên, trông nó khá giống những bộ phim hoạt hình mà tôi thường xem ở TV nhưng nó khác ở chỗ là mình lại điều khiển được nhân vật theo ý mình, đấm đá chạy nhảy theo như những gì mình muốn, chứ không phải là xem những khung hình đã được dựng sẵn từ trước.
Tựa game đầu tiên mà tôi nhìn thấy là khi ông anh tôi đang chơi Hercules và tôi ngồi bên để xem, ồ sao thú vị thế nhỉ? Khi đó đồ họa chỉ đơn thuần là như thế thôi, nhưng nó vẫn khiến tôi mê mẩn và tự hỏi sao có thể hay như vậy, sao trông nó đẹp đến thế! Dù chỉ là ngồi xem mà thôi, bởi khi ông anh đưa máy và dạy tôi chơi thì… tôi không thể chơi nổi, dù gì mình cũng chỉ là một đứa nhóc thôi mà.
Hồi đó nhà tôi là chỗ duy nhất trong xóm có được một cái máy tính trong nhà, nên mỗi khi bật máy chơi thì những đứa hàng xóm xung quanh đều ồ ạt chạy sang xem, từng ánh mắt chúng đều lộ rõ sự hứng thú xen lẫn là chút ghen tị, bởi có lẽ chúng cũng ước gì nhà nó có một cái máy riêng, để chơi cho thỏa thích.
Còn con game đầu tiên mà tôi chơi qua ấy hả? Đó là cái trò cá lớn nuốt cá bé, dẫu sao nó chỉ dùng chuột và luật chơi đơn thuần là ăn những con cá nhỏ hơn, từ từ lớn lên sẽ ăn được những con cá khác có kích thước to hơn

Từ lúc bắt đầu học tiểu học thì tôi kết thân được với 2 đứa ở gần nhà, hết xem siêu nhân rồi bày trò đánh trận giả, hay chơi trốn tìm quá nhiều, chúng tôi phát chán và đã tìm đến cái máy tính đặt trong nhà tôi, mở lên chơi những tựa mini game trên web, nhất là cái trò box head, nó có thể coop 2 người được nên bọn tui đều rất hứng thú, ngoài ra còn có vô số game trên mini web mà bọn tui đều chơi qua nữa, rất là vui. Lúc này cả bọn đều mê mẩn game nhưng không hiểu sao chỉ có tui là vẫn học giỏi, ông lớn nhất thì học sinh trung bình đều các năm đến năm lớp 10 thì nó bỏ học, còn ông kia thì cũng nhàng nhàng khá lên cấp 3 thì xuống trung bình.
Tui không nghĩ đó là do game đâu, bởi vì ai giỏi sẽ giỏi mà ai khá sẽ khá, ai trung bình sẽ trung bình thôi. :V

Cứ thế cho đến lớp 5 thì Liên Minh bắt đầu hot lên, bọn tôi cũng tập tành chơi rồi cứ thế càng chơi càng quen, dần làm quen được và bắt đầu try hard lên thì game đã bắt đầu mất đi cái tính giải trí vốn có của nó, bọn tôi bắt đầu chú trọng thắng thua, cái thứ hạng trong game mà quên mất rằng game được tạo ra là để mang đến những cảm xúc tích cực, không phải để khiến chúng ta phải ức chế hay cay cú.

Dần dà, game đã chẳng những không mang lại sự giải trí nào mà còn làm tôi cảm thấy bực mình vì những trận thua, rước thêm một đống bực vào người, thế là tôi cố luyện, tìm cách để chơi giỏi hơn thì mới thắng được, để rồi sao nhãng việc học, thành tích học tập của tôi đi xuống từ năm lớp 9 cũng là vì đó.
Cho tới khi những đứa thân thiết nhất thường cùng tôi chiến game cứ thế mà bỏ học rồi đi xa học nghề, đứa thì lại ít đi net để tập trung học, đám trong lớp tôi thì chỉ biết chơi game mobile, dần dà việc chơi game đối với tôi thật nhàm chán, chẳng còn mang đến tí niềm vui nào nữa, thế nhưng nhiều khi học xong, tôi vẫn mở lên chơi rồi check xem mấy nick của tụi nó có đứa nào online hay không như một thói quen khó bỏ…

Bây giờ dù có chơi các game đồ họa khủng,

cốt truyện, gameplay xịn thì nó có quan trọng gì? Khi mà chỉ sau vài chục phút chơi qua thì đã ngán tới tận cổ.

Có những thứ vốn quen thuộc mà chúng ta luôn coi là bình thường, chỉ khi mất đi thì mới quý trọng.

Đó chính là sự nghiệt ngã của thời gian, dòng thời gian luôn một chiều, một khi đã qua thì không thể quay lại. Dù có nói gì thì cũng không thể quay ngược thời gian, để sống lại những ngày đó.

Chán nản, thứ mình tìm tới là học, để cho mình không nhớ về những kỷ niệm ngày xưa nữa, mà dù sao thì năm sau cũng đã phải thi THPT rồi mà, tự nhắc bản thân không còn được chểnh mảng học hành nữa…

Gửi bài cho HSBT!

Không cần là một người viết chuyên nghiệp, không cần văn trên 7 điểm. Tất cả những gì chúng tui cần là các bạn cứ thoải mái tâm sự về tựa game bạn yêu thích. Bài viết của bạn sẽ được đăng trên website với hơn 150.000 lượt xem mỗi tháng.

Trò chuyện


1 cụng ly

  • Matrixholo - 10.08.2021

    Bạn biết gì không ? Chúng ta chán game thực chất là không có người chơi cùng. Tôi nhận ra điều này trong 1 năm trở lại đây. Và tin tôi đi, dù là bạn có đang chơi game solo nhưng có một người ngồi bên cạnh để tán gẫu nó vẫn có động lực hơn chứ phải không ?