The house of the dead: Overkill có lẽ là cái thứ kì lạ nhất từng được sinh ra của cái franchise này, SEGA thật sự tiếp cận Headstrong game và nói: Các anh hãy làm ra trò chơi mang đậm PHONG CÁCH MỸ nhất mà mọi người từng thấy và thành quả cho ra đời là tất cả những cái thứ điển hình hay stereotype nhất bạn từng thấy nhưng điều ngạc nhiên là chúng khiến bạn cười sặc sụa và khóc ra thành nước mắt vì đã từng có thời… Videogame thật sự CHẤT thế này.

Khỏi phải giải thích nhiều về gameplay vì chúng ta đều đã quá quen với huyền thoại ngôi nhà ma với những ngày đốt xèng ở Vincom rồi. Điều khiến tôi sửng sốt đó là cái nền đồ họa theo lối Grindhouse và bẩn bựa đó được dựng nên bởi Blitztech Engine – Cùng Engine với Dead To Right Retribution. Mà tôi lại còn vừa mới chơi DTR: R chỉ mới khoảng 1 năm trước cho nên khi tôi học được thông tin thú vị này tôi cười sặc cả tiết vì trong khi DTR:R cho ra phong cách đồ họa rắn rỏi, cơ bắp với màu sắc u ám thế thì sang The House Of The Dead: Overkill, với cái tông màu Grindhouse và sặc sỡ lòe loẹt đó khiến cho bạn có cảm giác chúng ta đang thật sự chơi ma túy LSD vậy. So với nhiều game Arcade On-rail shooter khác hay chính dòng The House Of The Dead nói chung thì Overkill vẫn cho bạn vài cái cải tiến hay thay đổi nhất định với gameplay cho thức thời dĩ nhiên, bên cạnh hệ thống điểm số, Overkill có một dạng gameplay kiểu sandbox hơn với việc bắn tung cả level tìm tiền, tiền thì có thể dùng mua vũ khí mới và nâng cấp các thứ – tạo ra các động lực chơi lại nhiều so với chỉ mỗi cái vấn đề đó là cày điểm cao dĩ nhiên. Và súng ống tỏ ra là một cái gì đó thật sự có giá trị quan trọng hơn chứ không hẳn như các bản The House Of The Dead trước đâu, bạn có thể cằn nhằn rằng cái khâu này 1 phần khiến game dễ đi rất nhiều nhưng đây chính là cái mà Headstrong game muốn: The House Of The Dead Overkill ra mắt trong 1 thời kì mà game thùng cũng dần lui vào bóng tối rồi, tất cả nhà nhà giờ đều phải chơi Console hay PC, cho nên việc thay đổi trải nghiệm là 1 điều dễ hiểu. 1 khẩu Shotgun không nâng cấp sẽ rất khác, rất chậm, rất cồng kềnh so với nâng cấp đến 1 nửa hay full nâng cấp dĩ nhiên, điều này cũng tạo ra một số cái nghịch lý như 1 khẩu Handcannon hay 1 khẩu Automatic Shotgun full nâng cấp có thể phá vỡ game ra sao ? Hay nếu bạn thích nổi loạn thì khẩu SMG Uzi hay Assault Rifle XM8 là 2 khẩu súng lý tưởng. Trên thực tế game gốc ra trên máy Wii và bản PC hay console mà thông hành hiện nay là bản Extended Cut. Bản này đã Nerf vũ khí đi chỉ để làm game khó hơn mà ngay cả thế cũng không thể gọi là cản được bạn một khi bạn học được hết cơ chế của game.

Độ khó của game thành thật mà nói nếu so với các bản The House Of The Dead khác thì nó là tầm trung thôi, game bổ sung các cơ chế truyền thống và hiện đại, nếu chơi kiểu hiện đại thì cứ auto headshot 1 hit 1 kill nhưng nếu chơi kiểu truyền thống ? Bắn đến khi nào bạn thấy cái xác không thể cử động nữa thì thôi bởi vì như 1 truyền thống của The House Of The Dead, quái vật có thể có các điểm yếu khác nhau và kể cả khi bắn phập phập dismember nó trên màn hình rồi nhưng đòn đánh của nó vẫn kịp quệt trúng người bạn. Để tạo cảm giác dễ dãi và điện ảnh thì như 1 truyền thống, trong các level thỉnh thoảng để những item hình ADN, bắn vào sẽ tạo ra một khoảnh khắc Bullet Time cho phép bạn có đủ bình tĩnh để ngắm bắn thật chuẩn từng con Zombie xuất hiện trên màn hình. Nói chung nếu bạn chơi Overkill và nghĩ kiểu chắc game sẽ phải chày cối lắm thì tin tôi đi, bất cứ ai đã từng trải qua cái trải nghiệm đốt xèng Arcade rồi đều sẽ thấy Overkill chưa là gì mà gãi được 1 góc của các game thùng gốc đâu.

Nếu mọi người yêu thích và lưu luyến The House Of The Dead 2 gốc vì quả voice acting ” đỉnh cao ” của mọi thời đại khiến bạn ngồi cười sặc sụa thì The House Of The Dead Overkill có Voice Acting tốt hơn rất nhiều, nhưng cái khiến nó đáng nhớ đó chính là nếu Voice Acting chuẩn chỉnh hạng B thì kịch bản cũng phải đóng góp tương tự để làm toát lên cái sự diễn xuất đỉnh cao của diễn viên lồng tiếng. Trong game bạn có 2 nhân vật chính nhất là đặc vụ G ( người mà luôn phiên xuất hiện trong The House Of The Dead, ở Overkill bạn đang chơi 1 phiên bản trẻ trung và mới vào nghề của ông ấy ) đồng hành cùng 1 gã thám tử đến từ khu phố Issac Washington ( Boyz From Da Hood ). Đến đoạn này thì khỏi phải giới thiệu, tất cả mọi người đều sẽ hiểu cả Issac là điểm sáng của cả game ra sao và mặc dù The House Of The Dead vốn luôn hạng B thẳng tuột, đây hiếm hoi là một trong số ít phiên bản nơi bạn được chứng kiến đặc vụ G phá vỡ nhân vật nhất so với đặc vụ G mà bạn thấy ở The House Of The Dead 1 2 3 4. Vì cơ bản tưởng tượng bạn là một gã đặc vụ chính phủ vừa mới vào nghề và họ nhét bạn ngay với 1 đồng đội như ngài Issac Washington đây thì… Tôi sẽ nói thêm về kịch bản bên dưới, bạn có thể tự tin là có cho cả tỷ đô chúng nó cũng không bao giờ có thể viết được như thế này nữa. Ngoài Issac và G ra thì game có thêm 2 nhân vật chơi được là Varla Guns và Candy Stryper – và cả 2 đều là nhân vật nữ cho nên khi bạn nghe 2 quả tên như thế này bạn cũng không thể nào có thể nhịn được cười hơn.

Tạo hình và điểm nhấn chủ đạo của Game như thường lệ là phong cách nổi loạn điên rồ edgy kiểu Mỹ, G đóng nguyên cây vét từ đầu game đến cuối game thì không nói nhưng chắc chắn khi nhìn Issac bạn sẽ có cảm tưởng mấy thằng cha Devs hẳn phải là fan cuồng của anh em nhà Wayans cho nên Issac có cái dáng hao hao giống cả Damon Wayans lẫn Keyen Ivory Wayans, Varla Guns ăn mặc theo phong cách của một cô nàng Goth thôn quê nổi loạn với đầy súng ống, trong khi cô bé Candy Stryper là 1 vũ công thoát y thọt chân với chỉ số IQ âm trần ! Tôi nghiêm túc đấy ! Đây là cách game setup mọi thứ của nó. Với phong cách phim Grindhouse nữa thì mọi thứ biến game trông như một nồi cháo cám lợn văn hóa với đủ thứ ngôn từ Edgy văng ra khắp mọi nơi. Điểm yếu duy nhất mà game có dễ thấy đó chính là cái vấn đề vì là Game Gen7th cho Wii, Xbox360, PS3 cho nên nhiều công thức thiết kế là dễ đoán ví dụ như game cũng phải có QTE chẳng hạn ? Hệ thống Ragdoll hay dismember thổi bay các bộ phận của Zom nhìn rất mãn nhãn so với các game The House Of The Dead trước nó nhưng vẫn có sự giả trân nhất định, và kịch bản viết đúng chuẩn nếu trong 10 giây Issac không chửi thề thì chứng tỏ có vấn đề. Nhưng tôi đảm bảo với bạn, vì đằng nào khi đến với game chúng ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần với cái đầu là ĐÂY LÀ 1 GAME HẠNG B THẲNG TUỘT từ đầu đến đít rồi nên chúng ta mong chờ cái gì nữa ? Headstrong game nhấn mạnh vào cái tông của game bằng cách trái ngược với truyền thống của The House Of The Dead với kịch bản kiểu Nhật Bản đó, phim cắt cảnh giới thiệu game chơi bằng nhạc Rock, vũ công múa cột và súng – Ý tôi đây là Mỹ mà nhỉ ? Và đây là năm 2009, 2010 nên không có Karen hay Woke wủng lải nhải gì đâu.

Kịch bản của game chắc chắn nhiều phần là bạn sẽ không bao giờ có thể được thấy trong game hiện đại nữa với vấn đề cấp tiến hay một núi kiểm duyệt các kiểu con đà điểu. Như tôi đã nói ở trên, Issac Washington là ngôi sao của game nên vừa vào game, hắn đấm G và chốt một câu theo style Rapper: WASSUP ! MFKER ! – nó nói trước luôn tất cả mọi thứ mà bạn sẽ gặp trong game chỉ xoay quanh cái mồm C***sucker của hắn. Yên tâm là tôi không spoil cốt truyện đâu, vì cơ bản chẳng có cái quái gì để spoil cả. Nếu bạn đến đây mong chờ kiểu cốt truyện âm mưu khủng bố sinh học với các sự kiện rẽ nhánh như Resident Evil thì rất tiếc, đây là The House Of The Dead, và đây là cái phiên bản LSD nhất của cả series game này. Nhiều tình huống hài hước phá vỡ tông của game cũng từ thằng cha Issac chẳng hạn như khi Boss Jasper bị hạ, G đồng ý xoa dịu nỗi đau bằng cách cho cậu bé đi sớm hơn thì tự nhiên thằng cha Washington: NO YOU CANT FKING NOT ! SHOOT THE MFKER !
G chửi lại: BRO MÀY KHÔNG THỂ TẾ NHỊ HƠN À ! TAO ĐANG ĐỊNH LÀM THẾ ĐẤY ! !
Washington: SHUT THE FK UP AND SHOOT ! SHIT !
G bắn xong: Vui chưa ? Đồ ngu ?
và bỗng tự nhiên tình huống đang từ tiếc thương cho Jasper chỉ cố gắng làm điều đúng đắn dù bị biến thành quái vật trở thành Washington thật sự ngáo đến mức nào ! Hay lúc ở công viên Carnival, G cũng thất thần nắm tay Issac và lúc này cái tình huống biến thành cái meme huyền thoại trong đầu bạn:
Issac: WHAT THE ! Mày đang nắm tay tao đấy à ?
G: Ừ
Issac: BỎ CMM TAY RA ! TAO KHÔNG PHẢI MẸ MÀY !

Hay đối diện trùm cuối ! mẹ của Warden Darling và lúc này mọi cái Joke về mẹ được chơi ra ! Đây cũng là cái khúc mà Mfker nhất của cả game không phải bởi vì theme Incest, Mom Joke, Birthing shit chơi ra mà cái cách 2 thằng cha G và Washington lại tấu hài không thể nào mà giữ nổi sự nghiêm túc. Nguyên văn đoạn thoại giữa 2 gã lúc phá đảo
G: I think if we’ve learned anything today, it’s that love ain’t always right.
Isaac Washington: Hey, I loved my old man. You saying that ain’t right?
G: Well…
Isaac Washington: And your fiancée in that jar over there loved her brother.
G: I was just making an observation.
Isaac Washington: Frankly, Casanova, I’d be more worried about reading the last twelve hours as a damning fucking indictment of contemporary feminism.
G: Beg your pardon?
Isaac Washington: I just think two dick-wielding cop clichés taking down a 100-foot birthing mother is a statement fairly limited in its interpretations.
G: I’m not sure you can read too far into that.
Isaac Washington: Not to mention, the strongest female role model in this whole affair ain’t much more than a gherkin in a pickle jar.
( Tạm dịch:
G: Tao nghĩ nếu hôm nay chúng ta học được điều gì, thì đó là tình yêu không phải lúc nào cũng đúng.
Isaac Washington: Này, tao yêu bố tao. Mày nói điều đó không đúng sao?
G: Ừm…
Isaac Washington: Và vị hôn thê của mày trong cái lọ kia cũng yêu em trai cô ấy. ( Nói Varla )
G:Tao chỉ đang quan sát thôi.
Isaac Washington: Thành thật mà nói nhé, Tay Chơi ạ, tao thấy lo lắng hơn nếu chúng ta tổng hợp lại tất cả những gì 2 thằng đã trải qua trong suốt mười hai giờ qua thành 1 cái gì đó như 1 bản cáo trạng đáng lên án của chủ nghĩa nữ quyền đương đại.
G: Xin lỗi nhé?
Isaac Washington: Tao chỉ nghĩ rằng hai câu nói sáo rỗng của 2 thằng cảnh sát ” SÚNG TO ” vừa hạ gục một bà mẹ sinh con cao 30 mét là một tuyên bố khá mơ hồ về cách diễn giải ở đây. ( Bạn sẽ được hạ Boss cuối bằng 1 khẩu Minigun )
G: Tao không chắc mày có thể hiểu sâu xa được điều đó không.
Isaac Washington: Chưa kể, biểu tượng nữ quyền mạnh mẽ nhất kia trong toàn bộ chuyện đã trở thành một quả dưa chuột muối trong bình dưa kia. ( mỉa mai là cứng rắn mạnh mẽ như Varla đến cuối cùng cũng chỉ còn là bộ não trong cái bình )
Đỉnh cao của viết văn trong videogame tôi cá vậy, và trong game còn nhiều nữa.
Có sự khác biệt đáng kể trong 2 phiên bản của game, bản gốc của game ra mắt năm 2009 trên máy Wii trước rồi sau đó khi ra tiếp trên Xbox360, PC, PS3 thì đó là phiên bản Extended Cut, bản Extended Cut sẽ là thứ bán trên Steam, Playstation Store và Microsoft Xbox marketplace và nếu bạn từng chơi qua game thì nhiều khả năng sẽ chạm tay vào bản này. Bản thân bản Extended Cut bên cạnh việc có thêm vài content mới mà bản gốc không có rồi một núi DLC thì họ có chỉnh sửa đồ họa kha khá. Vì game gốc làm cho máy Wii mà cấu hình của máy Wii thì mọi người đều nhớ là nó nhỉnh và mạnh hơn so với PS2 vài lần nhưng chưa là cái gì so với được Xbox360 hay PS3 cho nên họ sửa đồ họa bằng cách giảm bớt bóng tối so với bản gốc đi, tăng draw distance của engine và sửa vài cái vấn đề khung hình bị khựng lại hay load chậm so với ở bản Wii thậm chí là sửa và thay đổi cả model dẫn đến một điều khá hài hước là nếu bạn chơi qua cả hai phiên bản, bạn đôi khi cười vì phối màu ở bản Extended Cut trông hơi hoạt hình hơn so với cái cách mà hiệu ứng bóng tối, ánh sáng và film grain ở bản Wii trộn lẫn vào nhau cho cái phong cách Grindhouse đó. Game lấy nhiều nguồn cảm hứng khác nhau từ những thước phim Grindhouse của Quentin Tarantino hay Robert Rodriguez, các nhân vật trong game cũng được tạo hình dựa theo nhiều ngôi sao văn hóa chẳng hạn như nhà sản xuất Steve Pritchard của game từng cợt nhả rằng G trong game được làm dựa theo mẫu của Keanu Reeves trong Point Break, Issac Washington dựa theo Rapper Common và anh em nhà Wayans, kẻ phản diện Papa Ceasar dựa theo huyền thoại Burt Reynolds, Warden Darling với 2 cái mắt và gương mặt bệnh hoạn của Marilyn Manson, Varla Guns được dựa theo người mẫu Vikki Blows ngoài đời.
Dĩ nhiên thì khi so sánh lại với các phiên bản The House Of The Dead trước nó hay kể cả sau này thì Overkill vẫn có một số hạt sạn nhất định, lấy ví dụ như các bản The House Of The Dead trước nó có sự đa dạng kẻ địch nhiều hơn không chỉ là zombie đôi khi bạn đối mặt với quái vật đột biến, và các con quái vật đều có đặc điểm nhận dạng lẫn đa dạng thiết kế. Trong Overkill, bên cạnh vài loại quái đặc biệt, phần lớn thời gian bạn bắn Zombie và Zombie thôi, đám Zombie có ăn mặc kiểu khác nhau và phụ thuộc vào màn chơi ví dụ như ở Bệnh viện thì có Zombie y tá và bác sĩ, ở nhà tù thì nhiều lính canh lẫn tù nhân hóa thành Zombie và có cơ bắp, đồng thời như tôi đã kể trên, game có QTE, nếu chơi trên máy Wii thì những chuỗi này là những chuỗi lắc điều khiển, và cả game chỉ có duy nhất 1 vài chuỗi QTE mà chúng còn chẳng quá khác nhau là mấy – chúng khiến bạn phát ngán và ngắt nhịp của bạn hơn là tạo ra trải nghiệm gì đó hay ho
Về âm nhạc, đây là một cái game cho bạn cảm giác như bạn đang hít cả tấn LSD cho nên âm nhạc hiển nhiên cũng phải chất phiêu theo chứ nhỉ ?
Đánh giá chung: Mặc dù tôi biết kiểu game On-rail shooter có thể không phải gu của nhiều người cho lắm nhưng The House Of The Dead Overkill chắc chắn sẽ phải khiến bạn suy nghĩ lại. Trò chơi tự tạo ra được cái độc đáo của nó khi xét đến thực tế là game theo phong cách grindhouse cũng khá kén người, chưa kể khi bạn mang nó so sánh với cả series The House Of The Dead nói chung thì Overkill tự nổi bật ra vì chả giống bất cứ cái gì cả. Sure cái này cũng có một cái sinh nghi đó là nếu như bạn tự hỏi họ không đặt cho Overkill là 1 tựa game The House Of The Dead thì sao ? Như tôi đã nói đấy, nó khá là độc lạ, kịch bản 11/10, Issac Washington văng tục từ sáng đến tối, Varla Guns nóng bỏng, Final Boss ám ảnh bạn theo cách bạn không tưởng tượng nổi, một loạt Meme, Joke để đời…
HenryMason AKA TranVietBach










